Tiểu Nương Tử Nhà Tướng Quân

Chương 4

Thẩm Kỳ đúng là độ tuổi xuân thì, vốn đã xinh đẹp. Thẩm Cẩm tuy còn nhỏ nhưng đáng yêu vô cùng, má đỏ hồng, mắt long lanh như ngậm nước. Dù nhan sắc không sánh bằng các tỷ muội, đôi mắt hạnh tròn xoe ấy lại khiến người ta thấy vừa ngây thơ vừa ưa nhìn.

Còn Thụy Vương phi cũng rất xinh đẹp, nhưng ngày thường bà thường giữ vẻ đoan trang, thiếu vài phần mềm mại. Lúc này, nét phong tình hiếm thấy lại khiến người kinh diễm.

"Đang nháo cái gì thế này?" Thụy Vương bước vào, cất tiếng hỏi.

Kỳ thực, Thụy Vương phi đã sớm biết giờ này Thụy Vương thường đến. Thẩm Kỳ và Thẩm Cẩm vội tách nhau ra, có chút ngượng ngùng đồng thanh:

"Phụ vương."

"Ha ha." Thụy Vương không giận, ngồi xuống bên Thụy Vương phi, cười nói: "Các con cũng ngồi đi."

Thẩm Kỳ và Thẩm Cẩm lúc này mới ngồi xuống. Thấy hai nữ nhi có phần khẩn trương, Thụy Vương hỏi:

"Vừa nãy nháo gì mà vui vậy?"

"Cẩm Nhi thêu cho ta chiếc khăn." Thụy Vương phi chủ động đưa khăn ra, chỉ vào lá sen và cá chép đỏ cho Thụy Vương xem. "Vương gia có nhận ra gì không?"

Thụy Vương từng thấy qua vô số trân phẩm, đồ Thẩm Cẩm thêu đương nhiên chẳng sánh được với tay nghề tú nương lành nghề, thậm chí thua cả người thường. Nhưng nàng chưa đầy mười tuổi, lại mang thân phận này, thế cũng coi là khá. Ngay cả Thẩm Kỳ lớn nhất cũng không bằng nàng. Ông ngẫm một lát:

"Ừm... ta thấy lá sen và cá này có phải hơi mũm mĩm không?"

"Thấy chưa, phụ vương cũng nói vậy." Thẩm Kỳ chọc vai Thẩm Cẩm, cười. "Vừa nãy ta bảo, muội còn không chịu nhận."

Thụy Vương cười nói:

"Nhưng thêu cũng không tệ. Đừng để mệt quá nhé."

Thẩm Cẩm vốn quen bị Thụy Vương thờ ơ, đột nhiên nghe câu này, mặt đỏ bừng, lí nhí:

"Phụ vương, con cũng làm đồ cho ngài nhé?"

Thụy Vương ngẩn ra. Quả thật chưa có nữ nhi nào làm đồ cho ông. Thấy Thẩm Cẩm đầy mong đợi xen lẫn khẩn trương, ông cười:

"Được."

Thụy Vương phi bên cạnh nói:

"Vẫn là Cẩm Nhi hiểu chuyện nhất."

Thẩm Kỳ chen vào:

"Muội muội đừng quên ta nhé."

"Sẽ không quên đâu." Thẩm Cẩm nép sang bên Thẩm Kỳ, quả quyết: "Tỷ tỷ tốt nhất mà."

"Thật ngoan." Thẩm Kỳ đắc ý liếc Thụy Vương. Dáng vẻ này càng khiến ông thêm yêu chiều. Dẫu sao, ông chỉ có mỗi Thẩm Kỳ là đích nữ.

Thụy Vương phi có hai nhi tử thường ở trong cung, dù về phủ cũng ở tiền viện. Thế nên bữa sáng chỉ có bốn người họ, không dùng hạ nhân hầu hạ. Thẩm Kỳ luôn chăm sóc Thẩm Cẩm. Nàng ăn uống trông thật đáng yêu, từng miếng nhỏ nhắn, tư thế quy củ, khiến người nhìn thấy thoải mái. Ngay cả Thụy Vương cũng ăn thêm một bát cháo.

Dùng bữa xong, Thẩm Kỳ dẫn Thẩm Cẩm đi học. Thụy Vương đặc biệt mời tiên sinh về dạy các nàng, không mong ai cũng thành tài nữ, nhưng ít nhất phải biết chữ nghĩa, hiểu lễ nghi.

Hôm nay không phải lên triều, Thụy Vương nhớ lại cảnh lúc bước vào, lòng chợt rung động. Ông nắm tay Thụy Vương phi. Bà khẽ đỏ mặt, cúi đầu, toát lên nét phong tình hiếm thấy. Đám người hầu trong phòng tinh ý lặng lẽ lui ra. Thụy Vương hài lòng, chẳng kìm lòng được mà kéo Thụy Vương phi lại gần, thân mật một phen. Bà cũng chẳng từ chối...

Thẩm Tử hôm nay không đến, nhưng Thẩm Tĩnh dẫn muội muội Tɧẩʍ ɖυng tới. Tɧẩʍ ɖυng nhỏ tuổi nhất, song tiên sinh bảo nàng có thiên phú về cầm nghệ, nên chú trọng học cầm và thư pháp.

Thẩm Tĩnh thấy Thẩm Kỳ và Thẩm Cẩm cùng đến, mắt thoáng tối, nhưng lập tức nở nụ cười, chủ động chào:

"Đại tỷ, tam tỷ."

Tɧẩʍ ɖυng cũng theo Thẩm Tĩnh chào xong, rồi ngồi một bên xem cầm phổ. Tuy tuổi nhỏ, nàng đã có vài phần khí chất thanh cao của tài nữ.

Mỗi người học thứ khác nhau. Thẩm Cẩm và Thẩm Tử kém nhất, nhưng Thẩm Tử xinh đẹp bù lại. Tính ra, chỉ Thẩm Cẩm là chẳng nổi bật. Ngày thường, tiên sinh tuy không cố ý làm khó nàng, nhưng ít nhiều chẳng để tâm. Hôm nay thấy Thẩm Kỳ tự tay dắt nàng đến, ông thoáng ngạc nhiên, song nhanh chóng trở lại bình thường.

Giữa trưa, Thẩm Cẩm không theo Thẩm Kỳ về chính viện. Trần trắc phi đã đợi sẵn trong viện. Thấy nữ nhi, bà mỉm cười ôn nhu:

"Sao đi vội thế, mồ hôi đầy trán rồi." Nói rồi lấy khăn lau trán cho nàng.

"Mẫu thân." Thẩm Cẩm mắt sáng rực, má hồng hào, trông càng đáng yêu.

Trần trắc phi định hỏi đôi câu, nhưng thấy nàng vậy, lòng đã hiểu. Bà dắt nàng vào phòng, sai người mang nước ấm đến cho Thẩm Cẩm rửa mặt.

"Mẫu thân..." Thẩm Cẩm rửa xong, nép vào bên bà.

Trần trắc phi như lúc nàng còn bé, bưng nước đút đến miệng. Thẩm Cẩm uống xong, vẫn lí nhí:

"Sao lại là nước ấm vậy?"

"Vừa về sao uống lạnh được." Trần trắc phi thương nàng, nhưng luôn chú ý sức khỏe nàng. "Thôi, ăn cơm đi."

"Dạ." Thẩm Cẩm gật đầu. Đồ ăn ở đây không phong phú như chính viện, nhưng cũng chẳng kém. Cá, thịt, rau, canh đầy đủ, hương vị không tệ. Dù Trần trắc phi không được sủng, rốt cuộc là mẹ của một nữ nhi Thụy Vương, phòng bếp chẳng dám bạc đãi.

Nhưng chẳng biết có phải ảo giác không, Thẩm Cẩm thấy hôm nay đồ ăn dường như hợp khẩu vị nàng hơn. Nàng thầm hiểu, chắc liên quan đến đồ Thụy Vương phi và Thụy Vương gửi đến hôm qua. Dẫu vậy, nàng chẳng để tâm lắm. Trước đây phòng bếp không cắt xén phần mẹ con nàng, đều theo lệ mà làm. Muốn ăn gì, chỉ cần dặn một tiếng là được. Giờ đây, họ chỉ dụng tâm hơn thôi.

Ăn xong, Trần trắc phi dẫn Thẩm Cẩm đi dạo vài vòng trong viện, rồi sai nàng về phòng nghỉ. Thụy Vương đã lâu chẳng ghé sân này, nên thỉnh thoảng Thẩm Cẩm rủ mẫu thân ngủ cùng. Trần trắc phi chiều nàng. Hôm nay, hai mẹ con nằm trên giường, Thẩm Cẩm thì thầm kể chuyện ở chính viện.

Trần trắc phi vuốt đầu nàng:

"Nếu Vương phi tốt với con, con phải hiếu kính bà thật tốt, biết không?"

"Biết ạ." Thẩm Cẩm đáp. "Con muốn làm đai buộc trán cho mẫu phi."

"Vậy làm đi." Trần trắc phi ôn nhu. "Mẫu thân sẽ từ từ dạy con."

"Cả túi tiền cho tỷ tỷ nữa." Thẩm Cẩm nhắm mắt, lẩm bẩm.

"Được." Trần trắc phi cười. "Mẫu thân có mảnh vải đẹp, lát sẽ lấy cho con."

"Còn phụ vương..." Thẩm Cẩm mơ màng, sắp ngủ.

"Được." Trần trắc phi nghiêng người vỗ nhẹ nàng. "Ngủ đi, tỉnh rồi nói tiếp."

"Dạ." Thẩm Cẩm lúc này mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Thúy Hỷ nhân lúc Thụy Vương phi ngâm mình trong nước ấm, đã kể lại mọi chuyện ở viện Trần trắc phi. Thụy Vương phi trong lòng hài lòng. Bà chẳng muốn nuôi ra một con sói trắng mắt. "Không cần chải cầu kỳ, chỉ vấn sơ lên là được."

"Dạ." Thúy Hỷ hầu hạ Thụy Vương phi xong, đỡ bà bước ra ngoài.

Thụy Vương cũng vừa rửa mặt chải đầu xong. Thấy Thụy Vương phi, ông tiến lên đỡ bà ngồi xuống bên bàn. Lúc này, nha hoàn mới bưng thức ăn lên. Hiếm hoi lắm Thụy Vương tự tay múc một bát canh cho bà.

Thụy Vương phi cũng gắp món ông thích đặt vào bát. Hai người trong khoảnh khắc này thân mật hơn cả lúc tân hôn.

Dùng bữa xong, Thụy Vương ở lại nghỉ trưa bên chỗ Thụy Vương phi. Nằm trên giường, bà mới lên tiếng:

"Vương gia, vài ngày nữa ta định dẫn Cẩm Nhi đến Vĩnh Nhạc hầu phủ."

"Nàng quyết là được." Nam nhân no đủ, dễ nói chuyện nhất.

"Nhị nha đầu dung mạo nổi bật, tứ nha đầu cũng có chút danh tiếng, ngũ nha đầu còn nhỏ nên chưa vội. Chỉ có Cẩm Nhi... Nàng ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất, nhưng điều này chẳng thể nói thẳng với người ta. Phải dẫn nàng ra ngoài gặp gỡ nhiều, sau này chọn việc hôn sự mới dễ." Thụy Vương phi ôn hòa nói. "Ngài cũng biết, mỗi năm vào hè tinh thần ta đều không tốt. Cẩm Nhi hiểu chuyện, còn đỡ đần ta được đôi chút. Dẫn thêm mấy cô nương nữa, ta e chẳng chăm sóc xuể."

"Ta hiểu nàng." Thụy Vương đáp. "Chúng ta thành thân bao năm, hậu viện nàng quản lý rất tốt, cứ yên tâm."

Thụy Vương biết bà nói nhiều như vậy là sợ ông nghĩ mình bất công. Nhưng ông chẳng bao giờ nghĩ thế. Ông cũng thấy ba nữ nhi của Hứa thị chẳng lo gả, còn tam nữ nhi... quả thực không đủ xuất sắc. Vương phi tính toán nhiều cho nàng cũng là phải.

"Còn nữa, Vương gia nghĩ xem, các nữ nhi xuất giá, công khố bỏ ra bao nhiêu bạc làm của hồi môn thì hợp?" Thụy Vương phi hỏi. "Kỳ Nhi là đích nữ, đương nhiên phải nhiều hơn."

Thụy Vương nghe xong chẳng thấy gì sai, trong lòng cũng tán đồng. Đại nữ nhi gả vào nhà không tầm thường, của hồi môn ít sẽ bị chê cười. Ông ngẫm nghĩ:

"Đến lúc đó trong cung còn thưởng thêm không ít. Nhưng nữ nhi ta đều mang phong hào quận chúa, ít quá cũng khó coi. Kỳ Nhi là đích nữ, vậy năm vạn lượng. Bốn nha đầu còn lại, mỗi đứa ba vạn lượng."

"Vâng." Thụy Vương phi lòng đầy mãn ý. "Kỳ Nhi không cần lo, nhưng nhị nha đầu và Cẩm Nhi nên chuẩn bị sớm."

"Nàng làm chủ là được." Thụy Vương cười.

Thụy Vương phi không nói thêm. Dù đều là ba vạn lượng, nhưng ba vạn ấy mua được gì thì khác nhau. Đồ cổ, vải quý ba vạn lượng chẳng giống ruộng tốt, cửa hiệu ba vạn lượng. Bà chẳng muốn sau này nữ nhi xuất giá, để ba đứa con của Hứa thị suốt ngày khoe khoang trước mặt Vương gia. Vì thế mới nâng Thẩm Cẩm lên. Bà biết Trần trắc phi hiểu ý, nhưng chẳng nói với Thẩm Cẩm, chỉ dạy nàng hiếu thuận mình. Đó mới là người thông minh thật sự.

Còn Hứa thị? Giờ nhảy nhót vui vẻ, sau này có ngày khóc lóc.

Thế nên dù Hứa trắc phi khoe khoang hay quấn quýt Thụy Vương thế nào, Thụy Vương phi chẳng bao giờ nổi giận. Bà căn bản không xem Hứa thị ra gì. Đối thủ chẳng cùng đẳng cấp, thật khiến người ta chán chường.

Thụy Vương nhiều ngày nay luôn ở lại chỗ Thụy Vương phi. Hứa thị ngồi không yên, nhưng chẳng dám nói thẳng, chỉ sai ba nữ nhi sáng sớm đến thỉnh an Thụy Vương phi.

Khi chưa thấy, Thụy Vương chẳng để tâm. Nhưng đột nhiên thấy họ, ông chợt nhận ra: đã lâu như vậy, ngoài đại nữ nhi và tam nữ nhi ngày nào cũng đến thỉnh an Thụy Vương phi, ba đứa con của Hứa thị giờ mới xuất hiện lần đầu. Nghĩ vậy, ông nhíu mày, cảm thấy Hứa thị quá thiếu hiểu biết.

Thụy Vương phi lại chẳng bận lòng, còn sai người chuẩn bị món mấy nàng thích. Thụy Vương nghe bà nhớ rõ từng sở thích không sót chút nào, thầm cảm thán quả nhiên cưới được vợ hiền, bèn hỏi:

"Các ngươi ngày thường không đến thỉnh an Vương phi sao?"

Lời vừa dứt, chưa kịp để Thẩm Tử các nàng đáp, Thụy Vương phi đã lên tiếng:

"Là ta không cho chúng đến. Đều đang tuổi lớn, ngủ thêm chút mới là chuyện chính." Nói rồi liếc Thụy Vương đầy ý tứ. "Đừng làm bọn nhỏ sợ."

Thụy Vương thấy bà như vậy, lòng càng thêm bất mãn với Hứa thị. Thẩm Cẩm cúi đầu nép một bên, thầm nghĩ trong Vương phủ này, người lợi hại nhất quả nhiên là Thụy Vương phi. Như mẫu thân nói, chỉ cần bà thích, dù Thụy Vương không hài lòng cũng chẳng sao. Hứa thị tuy được sủng ái, vẫn bị Thụy Vương phi đè chặt. Đây không chỉ là vấn đề thân phận, mà còn ở tài trí.