Thập Niên 70: Dưỡng Phu Ký

Chương 11: Tặng táo

Hắn---với tư cách là một nam thanh niên ngây thơ chưa bao giờ nói qua chuyện yêu đương.

Không biết rõ nên nịnh nọt người mình thích như thế nào, nghĩ nghĩ, cô không phải thích ăn uống những thứ này sao?

Hắn ở trên người cô nghe thấy được hương vị sữa mạch nha.

Là loại trong nhà hắn thường xuyên uống, đối với cái hương vị này vô cùng quen thuộc, lại nghe mẹ hắn nói có mang không ít thứ qua nhà cô, trong những thứ này trong đó có sữa mạch khê.

Hương sữa nhàn nhạt hỗn tạp cùng một luồng mùi thơm của cơ thể thiếu nữ......

mặt Dương Dật thoáng liền hồng lên, lúc này mới ý thức được khoảng cách của hai người bọn họ có phải là quá gần rồi hay không?

Hắn không dấu vết lui về sau hai bước, cái luồng mùi thơm kia liền biến mất, hắn kiềm chế sự đáng tiếc ở trong ở trong nội tâm.

Ngẩng đầu nhìn hướng đối phương, Dương Dật thấy bộ dạng An Niệm Cửu tựa hồ là có chút thất lạc?

" Sao, làm sao vậy? "

An Niệm Cửu dừng ánh mắt chỉ trích nhìn hắn: " Anh nói thích em, là lừa gạt em sao? "

Dương Dật như đang mờ hồ như trong mộng, vội vàng lắc đầu: " Không phải, thật sự. "

An Niệm Cửu từng bước tới gần: " Vậy tại sao phải tránh em? Anh không thích em sao? "

Dương Dật lắc đầu, bối rối giải thích: " Chúng ta hai người đứng quá gần, bộ dạng như vậy bị người khác thấy, không tốt. "

An Niệm Cửu đè xuống sự hưng phấn của mình, hôm nay đến đây đã không tệ lắm rồi, tiếp tục nữa, vạn nhất đem hắn dọa chạy làm sao bây giờ?

" Bộ dạng như vậy, em tha thứ anh. "

" Ừ! "

An Niệm Cửu nhìn một vòng tứ phía, cách nhà xa chút sẽ tốt hơn một chút, có chuyện gì ngoài ý muốn cũng sẽ không ảnh hưởng đến người trong nhà.

Hai người bọn họ tạm thời tránh khỏi nơi hay có người lui tới này trước, An Niệm Cửu đề nghị nói: " Chúng ta đi đến nơi lúc nảy em vừa đi qua thế nào? "

Dương Dật lập tức gật đầu: " Được, chúng ta hiện tại liền xuất phát. "

" Nhưng mà, táo xanh này, muốn trở lại để ở nhà sao? "

Cầm lấy đi ra ngoài, hình như là không quá tiện thì phải.

An Niệm Cửu nhìn hắn một cái, nếu cô mang theo cái này rổ đi vào, cô có thể ra tới không thì vẫn chưa biết, hơn nữa Dương Dật đoán chừng sẽ bị đánh không chừng .

" Chúng ta có thể vừa đi vừa ăn. "

An Niệm Cửu nhìn táo xanh trong rổ một chút, phía trên còn mang theo ti nước, thì ra là đã được rửa sạch sẽ mới mang tới đây.

Mang theo người hướng về phía ngoài mà đi, An Niệm Cửu nheo con mắt lại, nơi đây nhìn không thấy người...... Rất thích hợp làm chút chuyện xấu......

Cẩn thận ngẫm lại, hay là thôi đi, vạn nhất bị người trông thấy, thiệt tình không tốt.

Hai người đi cùng một chỗ, khoảng cách trung gian không biệt lắm là tầm khoảng cách một người.

An Niệm Cửu cầm một quả táo lên, tò mò nhìn hắn: " Đây là táo anh rửa sạch rồi mang tới sao? "

Dương Dật ngẩng đầu ưỡn ngực, tự hào nói nói: " Đây là tôi trên thị trấn mua trở về, sau đó tự tay tẩy sạch sẽ đưa tới, em yên tâm đi, tôi đã rửa rất nhiều lần, rửa sạch sẽ. "

An Niệm Cửu nhìn bộ dạng chăm chú giải thích của hắn, khóe miệng khẽ nhếch-- nói nhiều như thế, An Niệm Cửu ném một quả vào trong miệng.

" Anh muốn ăn không? " An Niệm Cửu nhẹ giọng hỏi thăm.

Dương Dật gật gật đầu.

Hai người cùng đi, cái này tương đối giống cảnh tượng hai người bọn họ hẹn hò, Dương Dật tưởng tượng như vậy, nhiệt độ trên mặt thật vất vả đè xuống, thoáng cái phản công trở về.

Hắn đã không mặt mũi xem, chính mình giờ phút này là cái hình tượng gì?

cô có phải sẽ có cảm giác mình một chút khí khái nam tử đều không có hay không...?

Dương Dật đối với hình tượng của mình, hiện tại đã là tuyệt vọng.

Nhưng còn khá tốt, An Niệm Cửu đồng chí không có biểu hiện ghét bỏ bộ dáng của mình.