Mà giờ đây, nam thần đang ở trước mắt.
Nam sinh mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, quần dài màu đen, chiếc giày bị tẩy đến trắng bệch, ba lô đen vác trên vai, da trắng mũi cao, cao gần 1m8, người thon lại gầy, đẹp vô cùng.
Trịnh Lộ tim đập hơi loạn, điều chỉnh điện thoại: "Tớ nghe chị Trần nói, cậu làm xong tuần này sẽ không làm nữa à?"
Vu Việt rũ mắt, lạnh lùng nói: "Phải, tôi vừa tìm được công việc bán thời gian mới, nhưng bị trùng thời gian."
Trình Lộ khẽ than: "Đáng tiếc..."
Vu Việt giương mắt nhìn qua.
Trình Lộ đang thất thần, bừng tỉnh nói: "Ý của tớ là, tớ biết rất nhiều công việc bán thời gian, nếu cậu muốn có thể hỏi tớ."
"Cảm ơn." Vu Việt dời mắt: "Không cần đâu."
Thấy cậu sắp đi, Trình Lộ vội nói thêm: "Đúng rồi Vu Việt, cậu không phải cùng ký túc xá với Đại Hành sao? Thứ sáu này chúng tớ tổ chức cuộc thi sắc đẹp, nam nữ gì cũng được, hai người rất đẹp, có muốn tham gia không?"
"Xin lỗi, tôi phải làm việc, không có thời gian.” Vu Việt cũng không quan tâm mấy, bước chân dừng lại, giọng điệu xa cách: "Còn Đại Hành, cậu có thể thử hỏi, tôi với cậu ta không thân, e là không giúp được."
Cậu bình tĩnh nói, cũng không muốn nói nhiều nữa.
Trình Lộ sửng sốt một chút, lúc này mới phản ứng lại: "À, ra là vậy..."
Cậu không nói tiếp, dáng người mảnh khảnh cao gầy trực tiếp xoay người rời đi.
Sau khi cửa kính khép lại, cách màn hình di động, bạn thân của cô liền hét lớn một tiếng: "A a a a a!!"
"Cậu ấy thật đẹp, thật sự rất đẹp đó nha!!!"
Vừa nảy Trình Lộ cố ý chỉnh camera điện thoại ở góc hơi xấu, cậu vậy mà vẫn đẹp trai không góc chết.
"Ừ cậu ấy đẹp ha?" Trình Lộ ngoáy ngoáy muốn rớt lỗ tai ra ngoài, nhìn bóng dáng thon gầy ngoài cửa, thở dài một tiếng: "Đáng tiếc."
Trong màn hình điện thoại, bạn thân mắt còn lấp lánh, chớp chớp mắt khó hiểu: "Đáng tiếc cái gì?"
Trình Lộ dời mắt: "Cậu không biết à? Nhà cậu ấy điều kiện không tốt lắm, nghe nói mẹ đã mất từ năm trước, cha thì bệnh nặng hiện đang nằm viện, mỗi năm chi phí thuốc men cũng mười mấy vạn, cậu ấy mỗi ngày phải làm mấy công việc bán thời gian, mệt như chó, còn có thời gian yêu đương sao?"
Nghe được cậu này, bạn thân cô như suy nghĩ cài gì: "Úi, cậu ấy thảm đến vậy à?"
"Hầy... Vốn tính thông qua cậu ấy làm quen với Đại Hành, ai ngờ không thành..." Trình Lộ ủ rũ cụp đuôi ngồi xuống, nói lầm bầm: "Hai người bọn họ không phải ở chung một ký túc xá sao, làm sao mà không thân cho được?"
"Đại Hành? Thôi, hắn ăn chơi như vậy, tớ vẫn thích Vu Việt hơn." Bạn thân chớp chớp mắt, như nghĩ ra được cái gì: "Mà nếu tớ thích cậu ấy vậy không phải tớ có rất nhiều đối thủ sao? Cậu nghĩ tớ có hy vọng không?"
Trình Lộ cạn lời nhìn vào điện thoại: "Cậu xem gương mặt của cậu ấy như vậy còn thiếu bạn gái sao?"
Bạn thân do dự một lúc: "Thế cậu ấy thiếu cái gì? Thiếu bạn trai?”
"..." Trình lộ: "Thiếu tiền!"
"..."
Ký túc xá kiểm soát ra vào lúc 12 giờ tối, Vu Việt về ký túc xá lúc 23:40.
Đèn trong phòng 411 đã tắt, chỉ bật đèn bàn, ánh sáng có hơi tối.
Mặt khác, hai người bạn cùng phòng của cậu đều là người Lâm An, hôm nay thứ bảy, bọn họ nghỉ về nhà, trong ký túc xá chỉ có mỗi Đại Hành.
Giường của Vu Việt và Đại Hành đều nằm ở một phía.
Trong ánh sáng tối tăm, có thể thấy tên đại gia kia lười biếng ngồi dựa vào giường, thản nhiên co chân chơi game.
Anh cả người chìm trong bóng tối nửa vời, ánh sáng chiếu lên chiếc mũi cao, ngũ quan hài hòa lưu loạt, có điều môi hơi tái nhợt, tóc mái xẹt qua chân mày, cả người ốm yếu.