Nữ Streamer Tôi Thích Lại Là Anh Em Tốt Của Tôi

Chương 1

Giữa tháng mười, thời tiết chưa chuyển lạnh, đến tối mới có thể cảm nhận được chút gì là mát mẻ thuộc về mùa thu.

11 giờ tối.

Vừa đúng giờ Vu Việt tan làm.

Qua thời gian bận rộn, cửa hàng tiện lợi lúc này cũng tính là nhàn nhã. Sau khi bàn giao ca làm cho đồng nghiệp, Vu Việt tới phòng nghỉ.

Khác với mặt tiền của cửa hàng sạch sẽ thoáng mát, phòng nghỉ chất đầy mấy cái tạp vật, phạm vi hoạt động cũng không lớn.

Trong khung cảnh hỗn độn lại an tĩnh, Vu Việt hơi cúi người ngồi một bên ghế dài, áo sơ mi trắng phác họa ra đường cong của chiếc lưng gầy.

Vu Việt mệt mỏi dựa vào vách tường, lấy ra chiếc sandwich mới mua.

Sau mười giờ tối, các mặt hàng còn lại đều giảm giá 50%, đây là cơm chiều của cậu.

Điện thoại bỗng truyền đến âm thanh tin nhắn, Vu Việt cầm điện thoại nhìn thoáng qua.

Là bạn cùng phòng nhắn.

Đại Hành: [Đang ở đâu vậy? Kể cho cậu một câu chuyện cười.]

Vu Việt mở bịch sandwich ra, nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại.

23:05.

Tên này rảnh thật, buổi tối không ngủ, còn rảnh kể truyện cười cho mình nghe.

Vu Việt đứng dậy, nhặt ba lô trong tủ đeo lên vai, nhắn đại cho tên kia dấu chấm câu: [?]

Đại Hành: [Lần trước tôi bị sốt đi khám bác sĩ, bác sĩ hỏi tôi sốt bao nhiêu độ, tôi nói 189... Cậu đoán xem bác sĩ nói như thế nào?]

Vu Việt dựa vào tủ, rũ mắt, nhắn lại: [Nói như thế nào?]

Đại Hành: [Bác sĩ kêu tôi về chờ chết, sốt đến 189 độ, hết cứu nỗi.]

"..."

Nhàm chán.

Vu Việt nhếch nhẹ môi, không tính nhắn tiếp.

Đang chuẩn bị bỏ điện thoại vào túi, đối phương đột nhiên gửi đến tin nhắn thoại 3 giây.

Suy nghĩ một lát, Vu Việt nhích ngón tay, mở tin nhắn thoại.

Trong phòng ngột ngạt lại trống trãi, người nọ khẽ cười vài tiếng nặng nề, hơi đè giọng: "Không buồn cười sao?"

Giọng của anh hơi lạ, Vu Việt như nhận ra gì đó: [Bị cảm à?]

Không lâu sau, đối phương lại gửi một tin nhắn thoại, giọng điệu lười biếng: "Ừm... Mũi bị nghẹt, không ngủ được, cậu về giúp tôi mua thuốc trị cảm với, cảm ơn nha người anh em."

"..."

Vu Việt: [.]

Đại Hành: [Sẵn mua bao thuốc lá cho tôi luôn.]

Vu Việt: [...]

Cửa hàng tiện lợi vẫn sáng đèn.

Vừa bàn ca, đồng nghiệp nữ đang cùng bạn thân gọi video trò chuyện, nhìn thấy Vu Việt từ phòng nghỉ đi ra, cuộc trò chuyện mới tạm ngưng.

Trình Lộ ngồi phía sau quầy, cười cười chào cậu: "Cậu về hả?"

Vu Việt ngẩng đầu liếc cô một cái, ừ nhẹ một tiếng.

Hai người cũng không quen biết, chỉ nói vài câu khi bàn giao ca.

Nhưng cô không thể cưỡng lại được với danh tiếng của Vu Việt.

Ở đại học có hai nam thần, Vu Việt chính là một trong số đó.

Trên trường có rất nhiều tin đồn về cậu.

Ngoại hình rất đẹp, tài hoa, nhưng gia cảnh không được tốt lắm, điển hình của mỹ nam bạc phận.

Càng đừng nói đến cậu có quen biết với một nam thần khác còn hoàn toàn đối lập.

Đại Hành.

Anh cao 189, giàu, đẹp trai, là ước mơ của bao người.

Từ khi nhập học, hai người đã gây tiếng vang trong trường học, thường có người đến nhìn bọn họ.

Hơn nữa, hai người còn ở chung ký túc xá với nhau, loại chuyện này làm mọi người suy diễn không ít thứ.