Cam Tâm Tình Nguyện

Chương 5

Ba người bọn họ khí thế đi vào cổng trường.

Từ khi Lăng Ngụy vào trường đã gây ra không ít chuyện nhưng lại không hề bị phạt hay bị nhà trường xử lý.

Bất cứ ai thấy ba người bọn họ thì đều sợ hãi tránh xa trăm mét.

Nhìn Cố Miên Miên đang được Lăng Ngụy ôm trong ngực, hắn còn nựng khuôn mặt xinh xắn của cô, đích thân đưa cô bé đến lớp học.

Không cần nói thì những học sinh trong trường cũng biết bọn họ phải tránh xa Cố Miên Miên, không được phép đến gần cô.

Từ đó Cố Miên Miên bị tất cả mọi người trong trường xa lánh.

Cô bé đáng thương không có bạn bè chơi cùng, lại còn bị Lăng Ngụy thường xuyên bắt nạt.

Cố Miên Miên không dám nói cho thầy cô và Cố Nhuyễn biết.

Mẹ đi làm rất cực khổ, cô bé không muốn mẹ còn phải bận tâm vì mình.

Cô bé sẽ cố gắng chịu đựng, qua một thời gian nữa thì Lăng Ngụy sẽ chán thôi.

Nhưng Cố Miên Miên không biết, đó chỉ là những mơ ước xa vời.

Hắn sẽ không bao giờ chán cô mà qua từng năm sở thích chiếm hữu cô càng lớn dần và trở thành một loại chấp niệm.



Từ trên lầu vang lên tiếng bước chân.

Cố Miên Miên đi xuống, vừa bước vào nhà bếp cô liền giật mình, ngay sau đó liền nở nụ cười vui vẻ: “Mẹ, sao mẹ chưa đi làm?”

Cố Nhuyễn đặt món cuối cùng lên bàn, ngẩng đầu nói với con gái: “Bữa sáng xong rồi, con ăn nhanh rồi đến trường.”

Cố Miên Miên vui vẻ, cười đến típ mắt đáp: “Vâng ạ.”

Hai mẹ con cùng nhau ăn sáng.

Đã rất lâu rồi cô mới được ăn sáng cùng mẹ.

Bữa sáng hôm nay cô cảm thấy rất ngon miệng.

Sau khi ăn xong, Cố Nhuyễn vừa dọn dẹp vừa nói: “Con đã lên lớp 9 rồi, năm nay là năm vô cùng quan trọng, phải cố gắng đổ vào trường hạng nhất có biết không?”

Cố Miên Miên gật đầu, giọng chắc nịch đáp: “Vâng ạ, con sẽ cố gắng học, mẹ cứ yên tâm.”

Bà mỉm cười, hất càm với cô nói: “Được rồi, đi học đi.”

“Vâng ạ.”

Cố Miên Miên vui vẻ chào mẹ rồi xách balo đến trường.

Lớp học đang ồn ào nhưng khi cô vừa bước chân vào thì sự ồn ào ấy lập tức dừng lại.

Tất cả ánh mắt của các bạn trong lớp đều dừng trên người Cố Miên Miên.

Cô cúi đầu đi thẳng đến bàn học đầu tiên đối diện bàn giáo viên kéo ghế ra ngồi xuống.

“Tại sao cậu ấy lại học chung lớp với chúng ta?”

“Thật là xui xẻo, năm nay lớp chúng ta chắc chắn sẽ không bình yên rồi.”

Những lời đó Cố Miên Miên đều nghe thấy không sót một chữ.