Cam Tâm Tình Nguyện

Chương 4

Cố Miên Miên nhớ rõ bản thân chưa hề chạm vào người Lăng Nguỵ.

Nhưng hắn lại tức giận, kéo đuôi tóc dài của cô.

“Tên gì, mấy tuổi, đang học lớp nào, nói rõ cho tôi nghe?”

Khi đó Cố Miên Miên sợ quá liền nói hết ra cho hắn nghe, chỉ mong hắn thả mình ra để mình trở về nhà.

Sau khi có được những thông tin bản thân muốn, Lăng Ngụy cười hớn hở nhìn gương mặt xinh xắn trắng trẻo của cô, mạnh mẽ tuyên bố: “Từ bây giờ em sẽ là bạn gái của tôi.”

Cố Miên Miên không hiểu hai chữ bạn gái là có nghĩa gì.

Cô bé chỉ muốn mau chóng thoát khỏi người này cho nên lập tức gật đầu đồng ý.

Lăng Ngụy vui vẻ thả tóc cô ra, nói: “Về nhà đi, khi nào tôi gọi thì phải có mặt ngay biết chưa?”

Cố Miên Miên mang balo con thỏ chạy đi thật nhanh.

Cô bé về đến cửa nhà, lục tìm chìa khoá rồi mở cửa chạy vào trong.

Ở đằng xa, Lăng Ngụy xuất hiện, hắn nhìn căn nhà trước mặt, nở nụ cười: “Thì ra nhà ở đây.”



Nghe thấy mệnh lệnh của Lăng Ngụy, Trần Tam hưng phấn hô to: “Vâng đại ca.”

Sau đó cậu ta phóng như bay về phía Cố Miên Miên, bắt lấy cánh tay của cô bé.

“Chị dâu, thất lễ rồi.”

“A…”

Cố Miên Miên đau đớn bị Trần Tam kéo về phía Lăng Ngụy.

Chiếc balo trên vai rớt xuống đất, Lăng Ngụy dẫm lên đó vài cái khiến nó bị bẩn.

Cố Miên Miên bật khóc, kéo ba lô ra khỏi chân hắn: “Balo của mẹ mua cho em, đừng làm bẩn nó mà.”

Hắn nghe vậy thì càng dẫm mạnh hơn, đế giày vừa đạp vào vũng nước mưa trên đường, khiến trên lớp vải balo in từng dấu giày của hắn.

Nước mắt cô bé rơi xuống, Cố Miên Miên ôm lấy chân hắn, ngẩng mặt lên cầu xin: “Đừng đạp nữa, Miên Miên xin anh, Miên Miên sẽ nghe lời.”

“Xin anh trả lại cho em.”

Lăng Ngụy cúi đầu nhìn gương mặt đáng thương của cô, hắn giơ tay chạm vào chiếc máy trợ thính dưới mái tóc, nghiến răng cảnh cáo: “Đây là một bài học nhỏ dành cho em.”

“Lần sau tôi gọi mà không đến, còn dám lùi lại thì tôi sẽ lấy cái máy này của em nghe rõ chưa?”

“Vâng ạ vâng ạ.”

Hắn hừ lạnh thu chân về, còn tiện chân đá thêm một cái khiến chiếc ba lô màu hồng của Cố Miên Miên lăn vào trong vũng nước bẩn.

Cố Miên Miên lập tức chạy tới, mặc kệ dơ bẩn, cầm nó lên ôm vào lòng.

Lăng Ngụy đi tới kéo cô đứng lên, một cánh tay quàng qua bả vai nhỏ xíu của cô: “Đi đến trường thôi.”

Trần Tam và Dương Thuận thì đi ở sau lưng hai người.