Làm Nữ Chính Bạch Liên? Ta Thà Làm Hoàng Hậu Độc Ác!

Chương 3: Ngoại công nhất định sẽ làm chủ cho người!

Gió lạnh quét qua hành lang gấp khúc, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trong không trung trước khi rơi xuống nền đá lạnh lẽo.

Khi bước vào bên trong, Trình Lạc Dung liền cảm nhận được mùi hương trầm nhẹ nhàng vấn vít, nhưng chẳng thể che lấp bầu không khí u ám trĩu nặng.

Tiếng khóc nức nở của đám nha hoàn vang lên, đau thương xé lòng.

Trên giường, Mạnh Nhã Chi gầy guộc đến đáng sợ. Sắc mặt bà tái nhợt, hơi thở mong manh, tựa như chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua cũng có thể cuốn đi.

Trình Lạc Dung siết chặt tay, nước mắt làm nhòe tầm nhìn. Nàng vội vàng bước đến, nắm chặt lấy bàn tay gầy yếu của mẫu thân, giọng nghẹn ngào:

"Mẫu thân! Người nhất định phải khỏe lại..."

Mạnh Nhã Chi khẽ giật mình. Nhưng khi nhận ra nữ nhi của mình, trong đôi mắt đang dần trở nên vô hồn lại le lói một tia sáng yếu ớt.

Bà gắng gượng mỉm cười: "Dung nhi..."

Giọng nói nhẹ như hơi thở, tựa hồ chỉ cần cất lời thôi cũng đã hao tổn hết sức lực.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc, khi ánh mắt bà dừng trên khuôn mặt con gái, sắc mặt liền đại biến.

Một bên má của Trình Lạc Dung sưng đỏ, in hằn năm dấu ngón tay. Trên trán còn vết máu vừa khô, nổi bật trên làn da trắng nõn.

Bàn tay yếu ớt run rẩy, chạm lên gương mặt nàng: "Là... phụ thân đánh con?"

Trình Lạc Dung mím môi, khẽ gật đầu. Nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.

Mạnh Nhã Chi nhắm mắt, hơi thở mong manh, nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp vạn lần so với bệnh tật giày vò thân xác.

[Ngày tháng sau này, Dung Nhi phải làm sao đây?]

"Con... thật ngốc. Sao lại để bản thân bị đánh?" Bà trách mắng, nhưng trong giọng nói chỉ có xót xa.

Trình Lạc Dung siết chặt tay mẫu thân, cố nén tiếng nấc: “Phụ thân... ông ta không chịu mời đại phu.”

Mạnh Nhã Chi đau xót nhắm mắt. Bà quay mặt đi, cố nén giọt lệ chực trào.

“Sau này, con không... không được tùy tiện chọc giận phụ thân, tránh để bản thân chịu thiệt...”

Nàng cắn chặt môi, không đáp.

Nhưng giây tiếp theo, giọng nói run rẩy của nàng lại vang lên:

"Con đi tìm ngoại công!"

Trong đôi mắt tuyệt vọng ánh lên một tia hy vọng mong manh.

"Ngoại công là Mạnh Quốc công, người nhất định sẽ làm chủ cho mẫu thân!"

Dứt lời, nàng vội vàng đứng dậy.

Nhưng chỉ vừa bước được vài bước, giọng nói yếu ớt của Mạnh Nhã Chi đã vang lên:

"Lạc Dung! Không được!"

Nàng khựng lại, quay đầu, ánh mắt đỏ hoe tràn đầy bất mãn.

"Tại sao?"

Mạnh Nhã Chi hít sâu một hơi, nhưng cơn ho đột ngột ập đến. Cả cơ thể gầy gò run lên từng cơn. Khăn gấm trong tay nhuốm đỏ bởi máu tươi.