Một người phụ nữ tuổi ngoài ba mươi chậm rãi bước vào. Dung nhan diễm lệ, y phục mềm mại như nước, từng cử động đều mang theo vẻ quyến rũ, nhưng không mất đi nét đoan trang.
Nàng ta nhẹ nhàng tiến đến, giọng nói mềm mại như gió xuân, mang theo chút lo lắng: "Lão gia, hà cớ gì lại tức giận đến mức này?"
Trình Thiệu Đường hừ lạnh, liếc nhìn Trình Lạc Dung đang quỳ dưới đất:
"Còn không phải vì đứa con bất hiếu này sao? Ngu xuẩn không ai sánh bằng, y hệt mẫu thân của nó!"
Trình Lạc Dung siết chặt tay áo, móng tay gần như cắm vào da thịt.
[Hắn có tư cách gì nói mẫu thân nàng?]
"Phụ thân chớ quên vì sao người có được ngày hôm nay!"
Một câu này, chọc trúng vào điểm mấu chốt của hắn.
Trình Thiệu Đường mặt mày sa sầm, vớ lấy chén trà trên bàn, thẳng tay ném về phía nàng.
Chén trà va mạnh vào trán, cơn đau nhói truyền đến, máu đỏ tươi chảy dài xuống. Mọi thứ như tối sầm lại, bên tai Trình Lạc Dung, giọng nói hoảng hốt của Lâm Tú Hoa vang lên:
"Ai da! Lão gia bớt giận." Nàng ta che miệng, làm ra vẻ kinh hãi: "Đại tiểu thư cũng chỉ vì quá lo lắng cho Đại phu nhân, mới nhất thời lỡ lời mà thôi."
"Cút!"
Hắn gầm lên, giọng nói đầy căm phẫn: "Cút khỏi mắt ta ngay lập tức!"
Trình Lạc Dung khoé môi nhếch lên, nở một nụ cười lạnh.
Hôm nay, nàng đã hiểu rõ, cũng sẽ không bao giờ quên.
Tình phụ tử, từ nay về sau, không còn tồn tại.
Ngay lúc nàng rời khỏi đại sảnh, một nha hoàn bất chợt lao vào, sắc mặt trắng bệch: "Lão gia! Đại tiểu thư! Đại phu nhân sắp không qua khỏi!"
Trình Lạc Dung sững người.
Trình Thiệu Đường nhíu mày, trên mặt lộ rõ sự chán ghét. Hắn phất tay áo, giọng điệu lạnh như băng:
"Chết rồi thì mau đem đi an táng, tránh để Trình gia ta dính phải thứ không sạch sẽ."
Dứt lời, hắn xoay người rời đi, không buồn ngoảnh đầu lại.
Lâm Tú Hoa thoáng nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia giễu cợt: "Đại tiểu thư, sau này bớt chọc giận lão gia đi. Dù sao thì..."
Bà ta nhẹ phe phẩy quạt, cười nhạt:
"...cũng sắp không còn chỗ để chống lưng, đừng để người khác phải chán ghét."
Dứt lời, bà ta chậm rãi rời đi, dáng vẻ ung dung, khoan thai.
Trình Lạc Dung đứng yên tại chỗ, toàn thân lạnh buốt. Bên tai ù đi, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.
Mẫu thân nàng...
Trái tim nàng thắt lại, hơi thở dồn dập.
Nàng cắn chặt môi, nhấc tà váy chạy thẳng về phía Kim Hoa Viện. Lệ nóng không ngừng tuôn rơi.
Nàng không tin. Cũng không muốn tin.
"Mẫu thân..."
"Người nhất định không sao... nhất định không sao..."