Không khí trong phòng chợt lặng đi một nhịp.
Sau lưng bọn họ, âm thanh loạt xoạt vang lên. Chậm rãi nhưng dồn dập, như thể có thứ gì đó bị kéo lê trên sàn.
Không nhanh, không chậm, nhưng rõ ràng đang tiến lại gần.
Màn hình bình luận bùng nổ.
[NGHE THẤY KHÔNG?! CÓ THỨ GÌ ĐÓ SAU LƯNG!!]
[Mẹ ơi đừng quay lại, đừng quay lại!!]
[Cái này chắc là hiệu ứng âm thanh đúng không? ĐÚNG KHÔNG?!]
[Tại sao… tại sao livestream không có hiệu ứng mà vẫn kinh khủng thế này??]
Hoàng Đông Lim không quay đầu ngay. Cô liếc nhìn Aiden.
Anh vẫn bình tĩnh như cũ, ánh mắt trầm lắng như thể đã đoán trước được điều này. Nhưng khi nhận ra ánh mắt của cô, anh nhếch môi cười, nhẹ giọng nói một câu mà chỉ hai người nghe được:
“Em muốn tấn công trước hay để nó tự đến gần?”
Hoàng Đông Lim không trả lời.
Bọn họ cùng nhau lắng nghe âm thanh đó, đếm từng nhịp bước chân đang kéo lê trên sàn.
1 bước.
2 bước.
3 bước.
Chợt, đèn trần chớp tắt. Một bóng đen cao lớn xuất hiện trong tầm mắt phản chiếu trên màn hình livestream - đứng ngay sau lưng họ.
Không khí lạnh buốt như đông cứng lại.
Trên màn hình livestream, một hình dạng cao lớn, méo mó từ từ hiện ra.
Cao ba mét.
Cái đầu của nó không phải đầu người, mà là một lưỡi cưa khổng lồ. Những răng cưa sắc bén hoen rỉ như thể đã từng xé nát vô số sinh mạng, lặng lẽ chuyển động chậm rãi, phát ra âm thanh rè rè ghê rợn.
Hai cánh tay của nó không có ngón tay. Thay vào đó là hai cây búa.
Những cây búa đang nhỏ từng giọt máu.
Không phải vết máu cũ, mà mùi máu còn tươi nồng nặc, đỏ sẫm và đặc quánh, nhỏ xuống nền gạch thành từng vũng.
Màn hình bình luận phát điên.
Tất cả như không còn là người xem nữa, mà đang tham gia vào trò chơi truy đuổi kịch tính này.
[CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY?!]
[Đó là… đó là hiệu ứng đúng không?! BẢO VỚI TÔI ĐÂY LÀ HIỆU ỨNG ĐI!]
[MÁU! MÁU RƠI THẬT! LÀ MÁU THẬT!]
[Chạy đi! ĐỪNG ĐỨNG IM Ở ĐÓ NỮA!!]
Hoàng Đông Lim cảm nhận rõ một luồng hơi thở ẩm ướt, hôi tanh phả ra từ phía sau.
Hơi thở đó… đến từ một chiếc đuôi.
Dài, đen nhẻm, trơn tuột như đuôi rắn, nhưng bề mặt không phải da thịt mà được bao bọc hoàn toàn bằng một lớp vảy đen bất định. Từ chiếc đuôi, không ngừng có dịch trào ra, chảy xuống sàn, thấm vào những vũng máu cũ, làm khô kiệt vũng máu và để lại những tiếng xèo… xèo sởn gai ốc.
Mỗi giọt nhờn rơi xuống đất, nền gạch bị ăn mòn ngay lập tức.
Xì xèo… xì xèo…
Không ai biết nó sẽ di chuyển thế nào, cũng không ai biết nó sẽ ra tay lúc nào.
Chỉ có một điều chắc chắn,
Thứ này không phải để quay phim. Nó có mặt ở đây không phải để làm “bối cảnh” của kịch bản kinh dị.
Mà là để gϊếŧ.
Bất cứ ai được phán định là “Người chơi”.