Hệ Thống Phản Bội: Ký Chủ Phản Diện Không Nên Yêu

Chương 6: Livestream Kinh Dị

“Chạy”.

ẦM!

Âm thanh kim loại va chạm vang lên chát chúa.

Không cần suy nghĩ, cô quay người bỏ chạy.

Tay của kẻ đó - hai cây búa khổng lồ - đã đập xuống ngay vị trí cô vừa đứng.

Gạch lát vỡ vụn, bắn tung tóe. Một vết nứt rộng cả mét hiện ra dưới chân.

Hoàng Đông Lim cắn chặt răng, liều mạng lao về phía trước.

Cô không biết mình đang chạy đi đâu.

Không còn đường lui. Không có kịch bản. Không có lối thoát.

Bóng đen đằng sau đang tiến lại gần.

Những bước chân nặng nề rầm rầm rầm như chấn động cả mặt đất.

Màn hình livestream rung lắc dữ dội.

Và rồi, Aiden lên tiếng.

“Quẹo trái, ba giây nữa.”

Không cần hỏi tại sao. Không có thời gian để do dự.

Hoàng Đông Lim nghiến răng, ba giây sau, cô quẹo trái.

Ngay khoảnh khắc ấy—

ẦM!!

Một cánh tay búa khổng lồ vụt qua ngay sát sau lưng.

Nếu cô không quẹo kịp…

[MỚI RỒI LÀ CẮT TRÚNG ĐÚNG KHÔNG?!]

[XÉM NỮA LÀ NÁT NGƯỜI RỒI!!]

[Sao anh ta đoán chuẩn quá vậy???]

Hoàng Đông Lim không kịp nghĩ gì nữa. Chạy. Chạy, chạy, chạy.

Phía trước là một hành lang tối.

Bóng đèn nhấp nháy.

Lối ra duy nhất.

Nhưng phía cuối hành lang…

Có một cánh cửa…

Và trên cánh cửa đó, một dòng chữ nhỏ đang từ từ hiện lên.

Dòng chữ màu đỏ thẫm, như vừa được viết bằng máu.

“Người sống, không thể bước vào.”

Hoàng Đông Lim quay phắt lại.

“Aiden. Có phải chuyện này cũng nằm trong kế hoạch của anh luôn không?”

Anh ta đứng ngay sau lưng cô, cách chưa đầy một bước chân.

Không hề thở dốc, không một vết xước. Chỉ mỉm cười bí hiểm.

[Đậu xanh, ông anh này chỉ chạy mà cũng đẹp trai thế hả?!]

[Anh ta có phải con người không vậy?!]

[Cái vẻ mặt đó… Tôi nổi da gà rồi.]

Hoàng Đông Lim nuốt khan, da gà sởn lên tận óc.

Kẻ đuổi theo phía sau đang ngày càng đến gần.

Còn phía trước… cánh cửa đỏ thẫm kia vẫn đang chờ.

“Chúng ta làm gì đây?”

Cô hỏi, giọng khẽ run.

Aiden ngẩng đầu.

Đôi mắt anh phản chiếu ánh sáng nhấp nháy của hành lang tối tăm, sâu thẳm như vực thẳm vô tận.

Một giây. Hai giây.

Anh ta mỉm cười lần nữa. Vẫn nụ cười ghê rợn ấy.

“Taylor, em muốn chết thử một lần không?”

Hoàng Đông Lim sững người.

Khoảnh khắc đó…

ẦM!!!

[KHÔNG ỔN RỒI!!]

[NÓ TỚI RỒI!!]

[CHẠY MAU!!]

Lưỡi cưa khổng lồ của con quái vật vung xuống.

Hoàng Đông Lim cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ.

Aiden nắm lấy tay cô, kéo cô lại gần.

Cánh cửa màu đỏ…

Mở ra.

Không có thời gian để phản kháng hay do dự.

Cô bị Aiden kéo vào bên trong.

Và rồi, cửa đóng sầm lại.

[CÓ AI NHÌN THẤY KHÔNG?!]

[TAYLOR! AIDEN! TRẢ LỜI ĐI!!]

[HỌ BIẾN MẤT RỒI!!!]