Một luồng sức mạnh vô hình tràn ra, cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể có một bàn tay vô hình nào đó vừa kéo cô ra khỏi sự kìm kẹp của thế giới này.
CỘP. CỘP.
Người Giám Sát dừng bước. Đồng hồ trong tay hắn vỡ vụn.
Không còn tiếng đếm ngược. Không còn sự uy hϊếp.
Aiden nghiêng đầu, giọng anh nhẹ tênh: “Taylor, em nghĩ sao nếu chúng ta không chơi theo luật của thế giới này nữa?”
Cô nhìn vào đôi mắt anh - một màu vàng rực cháy như lửa thiêu, như một kẻ sẵn sàng đốt trụi tất cả.
Cô chưa kịp trả lời, Aiden đã nắm lấy tay, kéo cô chạy về phía trước.
[Lộ trình chính thức bị phá vỡ.]
[Quái vật “Người Giám Sát” rơi vào trạng thái bất ổn.]
[Cảnh báo: Người chơi đã kích hoạt một kết cục chưa từng tồn tại.]
Cô quay đầu lại, bóng dáng Người Giám Sát mờ nhạt dần, như thể bị một thế lực nào đó xóa khỏi thực tại. Mặt nạ của hắn rơi xuống, hé lộ một khoảng trống tối đen vô tận bên trong.
Không có máu thịt. Không có con ngươi.
Chỉ là một sự trống rỗng chết chóc.
Aiden siết chặt tay cô, ghé sát tai, giọng anh khẽ khàng như một lời nguyền:
“Đừng sợ. Vì từ giờ trở đi, chúng ta là những kẻ thao túng.”
Hoàng Đông Lim liếc nhìn bình luận của khán giả hiển thị trên không trung.
Màn hình trong suốt lơ lửng trước mặt, dòng chữ cuộn lên không ngừng.
[Chúa ơi, cái này không phải livestream kinh dị bình thường đúng không?!]
[Có ai thấy cái bóng đằng sau quái vật “Người Giám Sát” không?!]
[Ủa ủa, kịch bản gốc không phải thế này, sao “Người Giám Sát” bị lỗi rồi??]
Cô liếc nhìn những bình luận dày đặc, khóe môi khẽ nhếch lên. Đúng như cô dự đoán, thế giới này vốn dĩ là một show thực tế kinh dị với cốt truyện có sẵn, nhưng vì một số “trục trặc”, nó đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Aiden đứng bên cạnh, hai tay đút túi, đôi mắt phản chiếu ánh sáng màn hình. Anh nghiêng đầu, thấp giọng cười:
“Khán giả có vẻ hứng thú rồi đấy.”
Cô biết anh không hề lo lắng, bởi ngay từ khoảnh khắc bước vào đây, bọn họ đã không định đi theo kịch bản.
[Người chơi nữ bị lỗi rồi hả? Sao nãy giờ không la hét chạy trốn?!]
[Ai đó báo quản lý chương trình đi! Livestream này có bug!!]
[Khoan… tôi thấy người chơi nữ cười. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy??]
Hoàng Đông Lim cười thật. Một nụ cười nhàn nhạt, nhưng lại khiến một số người xem rùng mình. Cô nhẹ nhàng vươn tay, chạm vào màn hình bình luận trước mặt, và thì thầm:
“Yên tâm đi, sẽ còn nhiều chuyện thú vị hơn nữa.”