8:57… 8:56…
Cánh cửa sắt phát ra những tiếng kêu ken két định tai khi cô đẩy cửa bước vào, mở ra một căn phòng tối đen như mực. Gió lạnh lùa qua khe hở, mang theo hơi ẩm nồng nặc, giống như nơi này chưa từng đón ánh sáng mặt trời.
Aiden đứng sau cô, đôi mắt anh phản chiếu ánh sáng le lói từ bảng đếm ngược. Cô có thể cảm nhận được nhịp thở ổn định của anh, như thể mọi thứ vẫn nằm trong dự tính.
[Cảnh báo: Người chơi đã rời khỏi lộ trình chính. Kịch bản sẽ thay đổi.]
8:45… 8:44…
Bỗng nhiên, ánh đèn từ bảng đếm vụt tắt. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, toàn bộ thế giới chìm vào bóng tối. Và rồi, một âm thanh vang lên.
CỘP. CỘP. CỘP.
Tiếng bước chân.
Không phải của cô. Không phải của Aiden.
Thứ gì đó đang tiến lại gần.
Cô nín thở, cảm giác được Aiden đang nắm chặt cổ tay mình. Anh không lên tiếng, nhưng cô biết - anh cũng nghe thấy.
[Quái vật “Người Giám Sát” đã xuất hiện.]
Âm thanh thông báo từ hệ thống hiện ra.
Cùng lúc đó, ánh sáng nhấp nháy một lần nữa.
Một bóng dáng cao lớn đứng cách hai người chỉ vài mét. Không có khuôn mặt, chỉ có một chiếc mặt nạ sứ trắng toát, những vết nứt chạy dọc từ trán xuống tận cằm. Bộ vest đen tuyền dính đầy vệt máu khô, và trong tay hắn…
Là một chiếc đồng hồ bỏ túi đang đếm ngược.
8:30… 8:29…
“Taylor.” Giọng Aiden khẽ vang lên bên tai cô. “Từ giờ trở đi, đừng rời khỏi tôi dù chỉ một bước.”
Cô nuốt khan. “Anh có kế hoạch gì chưa?”
Aiden cười khẽ, nhưng đôi mắt anh không còn chút ấm áp nào.
“Dĩ nhiên. Nhưng trước hết, chúng ta phải sống qua 30 giây tới.”
CỘP. CỘP.
“Người Giám Sát” bước lên một bước. Mặt nạ hắn nứt ra thêm một đường.
Cô cảm nhận được Aiden siết tay mình chặt hơn, anh đang căng thẳng, không như vẻ ung dung bề ngoài anh thể hiện ra.
• [Người chơi có hai lựa chọn:]
• Trốn chạy (10% thành công)
• Đối đầu (??% thành công)
Aiden nghiêng đầu, ánh mắt anh sáng lên như thể đang thưởng thức một trò chơi thú vị.
“Taylor, em muốn chơi thế nào?”
“ Tôi nghe theo anh. Aiden, tôi tên Hoàng Đông Lim”
“Nhưng tôi thích gọi em là Taylor hơn”
Aiden khẽ cười. Một nụ cười không rõ là điên cuồng hay dịu dàng, nhưng cô cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.
“Vậy thì, chúng ta chơi lớn một chút.”
Hắn nâng tay, những ký tự lạ lẫm lóe sáng xuất hiện trên mu bàn tay anh như một dấu ấn. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh đều lặng ngắt như tờ.
[Hệ thống ngoại lệ kích hoạt]