Sau Khi Biểu Cô Nương Xuất Giá, Bị Quyền Thần Điên Phê Cường Đoạt

Chương 4: Đại công tử cho gọi biểu cô nương

Tạ Tiện Dư đột nhiên đứng dậy, giọng vẫn trầm tĩnh như cũ: “Tổ mẫu, cháu về thay y phục trước.”

Lão phu nhân phất tay: “Đi đi, đường xa về vất vả rồi, nghỉ ngơi cho tốt.”

Tam phu nhân cũng phụ họa: “Đúng vậy.”

Tạ Tiện Dư chắp tay hành lễ, sau đó xoay người rời đi.

Lúc đi ngang qua Uyển Nhược, nàng vô tình nhìn thấy vạt áo hắn lấm tấm vài giọt bùn. Hắn vốn ưa sạch sẽ, vậy mà nay lại vội vã trở về, rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng đến thế?

Tạ Tiện Dư đi rồi, lão phu nhân cũng có phần mệt mỏi, phất tay: “Được rồi, tan cả đi.”

Mọi người lần lượt đứng dậy hành lễ, sau đó rời khỏi thính đường.

Uyển Nhược bước ra khỏi Thọ An Đường, định quay về tiểu viện của mình.

Một năm trước nàng dẫn theo đệ đệ đến Tạ gia nương nhờ. Lão phu nhân thương tình, liền thu nhận huynh muội nàng, ban cho một tiểu viện gần Tây Uyển để ở. Nơi đó hẻo lánh, chỉ có hai gian phòng đơn sơ, nhưng với Hứa Uyển Nhược thì thế là đủ rồi.

Ít nhất sống ở Tạ gia thì nàng và đệ đệ có thể an toàn, không bị ai bắt nạt.

Cũng bởi vậy suốt một năm qua, nàng luôn tận tâm phụng dưỡng lão phu nhân, cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói, chỉ mong giữ được những ngày tháng yên ổn này.

Nàng chậm rãi bước đi, trong đầu vẫn văng vẳng lời lão phu nhân vừa nói:

“Uyển Nhi cũng mười sáu, nên gả chồng rồi.”

“Nếu năm nay có cử tử nào phù hợp thì ta sẽ để ý giúp con.”

Nếu có thể gả đi, nếu có thể đường đường chính chính xuất giá…

“Biểu cô nương.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Uyển Nhược giật mình hoàn hồn, nhanh chóng nở nụ cười: “Khánh An, có chuyện gì vậy?”

Khánh An hạ thấp giọng: “Đại công tử cho gọi biểu cô nương.”

Nụ cười trên môi Uyển Nhược thoáng cứng lại, nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường: “Ta đã biết.”

Tạ Tiện Dư chiếm trọn toàn bộ Đông Uyển, một hồ nước lớn ngăn cách nơi này với bên ngoài, tạo thành một không gian yên tĩnh, thanh u. Người bình thường không được phép tùy tiện ra vào.

Uyển Nhược từ Thọ An Đường vòng qua hoa viên phía tây, men theo một con đường nhỏ ẩn khuất, xuyên qua những dãy núi giả gồ ghề. Đi hơn nửa canh giờ, nàng mới đến được vườn của hắn.

Người hầu đứng trước cửa khom mình nói: “Công tử hiện đang ở thư phòng bên thủy tạ.”

Bên hồ có một thủy tạ, thư phòng của Tạ Tiện Dư đặt ngay tại đó. Xung quanh thoáng đãng, có thể thu trọn cảnh hồ vào mắt, hắn vô cùng yêu thích nơi này.

Nhưng Uyển Nhược thì không.