Lão phu nhân đột nhiên hỏi: “Uyển nha đầu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Hứa Uyển Nhược sững người, giọng nhẹ nhàng đáp: “Năm nay con tròn mười sáu.”
“Đã mười sáu rồi sao? Đáng thương con nay không cha không mẹ, hôn sự cũng chẳng ai đứng ra lo liệu.” Lão phu nhân than nhẹ một tiếng.
Hứa Uyển Nhược vội vàng đứng dậy hành lễ: “Uyển Nhi may mắn được lão phu nhân rủ lòng thương mà thu nhận là đã cảm kích vạn phần. Uyển Nhi nguyện suốt đời hầu hạ lão phu nhân.”
Lão phu nhân cười hiền từ: “Lúc trước thu nhận con là do Tiện Nhi làm chủ, con đâu cần cảm kích ta?”
Hứa gia với Tạ gia nói là thân thích, nhưng thực chất quan hệ xa vời, chẳng khác nào người dưng nước lã. Tạ gia là danh môn thế tộc, mỗi năm có không biết bao nhiêu kẻ nghèo khó kéo đến bám víu quan hệ, nhiều nhất cũng chỉ được bố thí ít bạc rồi đuổi đi, còn chẳng có cơ hội gặp mặt lão phu nhân.
Nếu không phải Tạ Tiện Dư ra mặt thu nhận thì Tạ gia làm gì có chỗ cho nàng dung thân?
Đôi mắt trong veo của Uyển Nhược ánh lên sự cảm kích: “Đại biểu huynh lòng dạ nhân hậu, nếu không có huynh ấy thu nhận thì hiện tại không biết con sẽ rơi vào hoàn cảnh nào. Ân tình này, Uyển Nhược khắc cốt ghi tâm, suốt đời không quên.”
Tạ Tiện Dư giọng điệu trầm ổn, không chút gợn sóng: “Chỉ là chuyện nhỏ, biểu muội không cần khách sáo.”
Tạ Tú Châu khẽ liếc nàng bằng ánh mắt khinh miệt, hừ nhẹ một tiếng.
Lão phu nhân thấy bọn họ huynh hữu muội cung như vậy thì hài lòng gật đầu.
“Uyển Nhi là một đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng nữ nhi sao có thể không xuất giá? Hơn nữa kỳ thi mùa xuân ba năm một lần sắp tới, không ít cử tử sẽ vào kinh ứng thí. Trong số đó biết đâu có người không tồi, nếu có thể đỗ cao thì sau này cũng có tiền đồ sáng lạn. Đến lúc đó, ta sẽ thay con để mắt một chút.”
Uyển Nhược giật mình ngước lên, nhìn thấy lão phu nhân đang cười hiền từ. Đôi mắt nàng thoáng lóe lên, vô thức để lộ vài phần khát khao.
Chợt nàng cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo quét qua người mình, khiến nàng vội vàng cụp mắt xuống.
Lão phu nhân chỉ cho rằng nàng thẹn thùng, nên không nhắc lại chuyện này nữa, chỉ dặn dò tam phu nhân: “Con để tâm giúp Uyển Nhi một chút.”
Tam phu nhân mỉm cười, qua loa đáp: “Vâng.”
Một kẻ thân thích xa tới nương nhờ, ban cho chỗ dung thân đã xem như ơn huệ lớn lao, còn phải nhọc lòng lo chuyện hôn sự à?
Thật sự cho rằng bản thân mình là tiểu thư Tạ gia sao?