Ánh mắt cô lướt qua những mái đầu bù xù của đám nam sinh trước mặt rồi thản nhiên cúi đầu, đưa tay lên ngắm nghía những ngón tay thon dài trắng nõn. Giọng nói trầm lắng cất lên vang vọng khắp lớp học.
"Bởi vì chó mãi mãi là chó. Còn con người… đôi khi lại chẳng ra gì."
Bầu không khí chợt lặng như tờ.
Thư Trừng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt. Trong đôi con ngươi tĩnh lặng ấy lóe lên một tia sáng đỏ lạnh lẽo. Khóe môi cô khẽ nhếch nở nụ cười mơ hồ vừa quyến rũ vừa nguy hiểm.
Cả lớp nín thở theo dõi. Từ trước đến nay dù Thư Trừng nổi tiếng là kẻ ăn chơi trác táng, lời nói luôn mang theo ý trào phúng nhưng chưa bao giờ bắt nạt bạn cùng lớp. Ngược lại đám nam sinh trước mặt lại chính là những kẻ thường xuyên gây chuyện động tay động chân với người khác.
Cô chậm rãi bước đến trước mặt Vương Long, nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn giọng nói ôn hòa như cơn gió tháng năm.
"Câu nói vừa rồi, ai là người thốt ra?"
Âm điệu nghe có vẻ dịu dàng nhưng khi đối diện với đôi mắt đen sâu hun hút kia, sắc mặt Vương Long dần trở nên cứng đờ ánh mắt mơ hồ như thể bị thôi miên.
"Là tôi nói." Hắn vô thức đáp, giọng điệu bình thản như ngày thường.
Nụ cười trên môi Thư Trừng càng sâu. Ngón tay thon dài lướt nhẹ qua cổ tay áo cô chậm rãi hỏi tiếp.
"Vậy ai sai cậu đến gây chuyện với tôi?"
Từ Hạo khoanh tay đứng bên cạnh, khóe miệng nhếch lên đầy trào phúng. Dù cho Thư Trừng có đoán được rằng có kẻ đứng sau giật dây thì sao chứ? Vương Long làm gì có gan khai ra kẻ chủ mưu?
Nhưng đúng lúc hắn vừa thoáng qua suy nghĩ ấy giọng nói tức tối của Vương Long đã vang lên phá tan mọi dự tính của hắn.
"Là Từ Hạo! Chính hắn sai tôi đến gây sự với cậu!"
Lời này vừa thốt ra cả lớp như nổ tung. Mọi ánh mắt đồng loạt dồn về phía Từ Hạo.
Thư Trừng hài lòng cong môi, đầu ngón tay khẽ búng nhẹ một cái.
Từ Hạo thoáng giật mình ánh mắt lạnh lùng lia về phía Vương Long giọng điệu cứng rắn.
"Tôi là người thế nào chẳng lẽ mọi người không rõ sao? Còn hắn - Vương Long là loại người gì, có cần tôi phải nói thêm không? Đừng có tin bừa lời bịa đặt vô căn cứ!"
Đôi mắt hắn tối sầm một tia sát khí thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất.
Vương Long, cậu cứ chờ đấy!
Vương Long hoàn hồn khỏi trạng thái mê man nhớ lại những gì vừa thốt ra mà lạnh toát sống lưng. Hắn không khỏi liếc nhìn Thư Trừng trong lòng tràn ngập sợ hãi. Chỉ trong nháy mắt hắn đã bị đối phương xoay như chong chóng chẳng khác nào con rối bị giật dây.
Từ Hạo muốn gây sự với Thư Trừng? Nghĩ đến đây, Vương Long không khỏi cười lạnh trong lòng. Một con sói đội lốt người như Từ Hạo cuối cùng cũng có ngày bị thu phục.
Nhưng rồi hắn lại nhớ đến người mẹ đang nằm liệt giường vì bệnh nặng nhớ đến khoản tiền mà mình cần gấp. Nếu không phải vì tiền hắn nào cam tâm để Từ Hạo sai khiến như vậy?
Từ Hạo vốn là kẻ có thù tất báo. Hắn chưa bao giờ tự mình ra tay, lúc nào cũng tìm kẻ khác làm những việc bẩn thỉu thay mình. Ai dám chống đối hắn chắc chắn sẽ trả đũa gấp trăm lần.
Đôi mắt Vương Long lóe lên tia lạnh lẽo. Sau chuyện này tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục khống chế mình nữa.
Trong khi đó, Thư Trừng vẫn thong thả ngắm nghía ngón tay thon dài ánh mắt sắc bén lặng lẽ quan sát màn kịch trước mặt. Cô chợt cười khẽ giọng điệu nhàn nhã nhưng lại mang theo một áp lực vô hình.
"Từ Hạo, tôi là người văn minh không thích động tay động chân. Vì vậy tốt nhất cậu nên cho tôi một lời giải thích hợp lý đi."
Cả lớp đồng loạt rút khóe miệng.
Người văn minh? Không thích đánh nhau?
Đùa à?
Ai mà chẳng biết cậu hút thuốc, uống rượu, đánh nhau như cơm bữa?
Từ Hạo lạnh mặt trừng mắt nhìn Vương Long hừ lạnh.
"Tôi đã nói rồi là hắn vu oan cho tôi!"
Thư Trừng lười biếng dựa người vào bàn ánh mắt rơi trên người Vương Long giọng điệu nhẹ như gió thoảng.
"Vương Long, cậu nói sao?"
Vương Long thoáng chần chừ, nhưng khi đối diện với ánh mắt thâm sâu của Thư Trừng hắn hít sâu một hơi nghiến răng nghiến lợi cất cao giọng.
"Tôi không muốn giấu nữa! Chính là Từ Hạo! Chính hắn đã đưa tiền cho tôi sai tôi đến gây sự với cậu!"