Thư Trừng mãi chìm đắm trong suy nghĩ đến tận khi tiếng chuông báo tan học vang lên cũng chẳng hay biết. Cô hoàn toàn không nhận ra từ lúc nào bản thân đã trở thành tâm điểm của cả lớp.
"Trời ơi, cái dáng vẻ trầm tư ấy sao mà đẹp trai quá vậy!" Một nữ sinh che mặt ánh mắt lấp lánh đầy mê đắm.
"Tớ biết từ lâu là Thư Trừng rất có khí chất nhưng không ngờ hôm nay lại toát lên phong thái cuốn hút đến thế."
"Chuẩn! Nhìn nét mặt của thầy dạy toán khi đứng trên bục giảng mà xem, kiểu như trời ơi, học trò của tôi lại lợi hại đến mức này sao! Thư Trừng đúng là đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ."
"Khoan đã từ khi nào mà Thư Trừng trở thành học bá vậy?"
"Cậu quên rồi sao? Hắn chính là thủ khoa đầu vào của trường đó!"
Từ Hạo ngồi một bên lắng nghe những lời bàn tán ríu rít của đám nữ sinh, sắc mặt lập tức trầm xuống. Hắn siết chặt điện thoại trong tay ngón tay lướt nhanh trên màn hình rồi đột ngột đứng dậy rời khỏi lớp.
Không lâu sau một nam sinh tóc nhuộm lố lăng chỗ đỏ chói, chỗ xanh lè cũng lặng lẽ theo sau.
Trong khi đó, Thư Trừng cúi đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt trên trang vở trong lòng cân nhắc.
"Ta có thể làm gì để khiến cuộc sống này trở nên rực rỡ? Và làm thế nào để đạt được tâm nguyện của chính mình?"
"Chính khách, thương nhân, sử gia, họa sĩ, văn nhân, diễn viên, ca sĩ…"
Cuối cùng cô chọn ra ba con đường: diễn viên, ca sĩ, văn nhân.
Làn môi mỏng khẽ nhếch khóe miệng nở nụ cười thản nhiên mà đầy tà khí. Cô lẩm bẩm một câu, giọng nhẹ như gió thoảng chỉ đủ để bản thân nghe thấy:
"We"re here to put a dent in the universe. Chúng ta tồn tại là để thay đổi thế giới."
"Rầm!"
Một âm thanh đột ngột vang lên phá tan mạch suy nghĩ của cô.
Là tiếng sách vở rơi xuống đất.
Một nam sinh đi ngang qua bàn Thư Trừng cố tình quăng cuốn vở xuống nhưng lại làm bộ vô tình giọng điệu giả lả: "Ây da, ngại quá nha."
Dù vậy động tác kia quá lộ liễu chẳng thể che giấu được sự cố ý.
Thư Trừng chậm rãi ngẩng đầu ánh mắt lành lạnh quét về phía hắn.
Nam sinh đó đã đi tới cuối lớp đứng cùng một nhóm người. Ở trung tâm nhóm ấy là Vương Long - kẻ có mái tóc loang lổ đỏ xanh rực rỡ.
Gặp phải ánh mắt của Thư Trừng, hắn nhếch môi nhấc cằm kɧıêυ ҡɧí©ɧ sau đó ngang nhiên giơ ngón giữa.
Cả lớp thoáng chốc im phăng phắc. Không gian tĩnh lặng đến mức tưởng chừng có thể nghe thấy cả tiếng hít thở khe khẽ.
Thư Trừng vẫn đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia sắc lạnh. Một tay nàng thản nhiên đút túi áo khóe môi nhếch lên nụ cười không rõ hàm ý.
Cô không nói gì chỉ nhấc chân từng bước tiến về phía Vương Long.
Bầu không khí dần trở nên căng thẳng.
Người bạn cùng bàn của cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt cuốn vở bị ném xuống đất nhẹ nhàng phủi bụi. Sau đó cậu ta rút khăn giấy ra định lau sạch trước khi đưa lại cho nàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó.
Thư Trừng đột nhiên dừng bước, xoay người ánh mắt sắc như lưỡi dao quét về phía người bạn cùng bàn. Giọng nàng trầm lạnh:
"Ta có bảo ngươi nhặt lên không?"
Người kia khựng lại thoáng chốc sững sờ dường như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Cậu ta đỏ mặt lắp bắp: "Tớ không có ý gì đâu…"
"Không có ý gì thì tốt."
Thư Trừng nhàn nhạt đáp sau đó nghiêng đầu môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt nhưng đầy mị hoặc. Hai tay cô vẫn đút túi áo thong dong bước tiếp.
Vương Long bắt gặp ánh mắt của cô trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo khó tả.
Ngay cả nam sinh đứng cạnh hắn cũng bất giác rùng mình thầm cảm thấy hôm nay Thư Trừng đặc biệt đáng sợ.
"Chẳng qua chỉ lỡ làm rơi sách của cậu ta thôi có gì ghê gớm đâu?"
Một nam sinh bất cần đời hừ lạnh vẻ mặt đầy khinh thường.
"Hắn đã nói xin lỗi rồi, ngươi còn muốn gì nữa?"
"Đúng đó! Có cần phải làm quá lên vậy không?"
"Tưởng mình giỏi lắm chắc? Cũng chỉ giải được một bài toán thôi mà!"
"Học thần gì chứ đừng có tỏ vẻ!"
Những lời châm chọc vang lên không ít kẻ trong lớp đồng tình mà gật gù. Phần lớn học sinh còn lại thì chọn cách im lặng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Thư Trừng thu hết vào mắt nụ cười nơi khóe môi càng thêm rõ nét.
"Các ngươi biết không?"
Giọng cô nhẹ bẫng như gió thoảng nhưng từng chữ lại sắc bén đến lạnh người.
"Càng tiếp xúc với con người, ta lại càng thích chó hơn."