Thư Trừng thong thả phủi nhẹ lớp bụi phấn vương trên đầu ngón tay. Khóe môi đỏ thắm khẽ nhếch giọng nói nhàn nhạt vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Đúng vậy."
Khoảnh khắc ấy, cả thầy lẫn trò như bừng tỉnh chợt nhớ ra một sự thật đã bị lãng quên từ lâu Thư Trừng chính là thủ khoa đầu vào của ngôi trường này.
Đôi mắt thầy giáo toán ánh lên tia sáng rực rỡ nhìn chằm chằm nam sinh trước mặt như thể đang chiêm ngưỡng một viên ngọc quý.
Thiên tài. Một thiên tài chân chính.
Năm đó, khi biết tin lớp mình có một thủ khoa đầu vào thầy từng ôm biết bao kỳ vọng. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Thư Trừng không chỉ lơ là học hành mà còn dính vào đủ thứ tệ nạn hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, thậm chí chưa từng tham gia bất kỳ kỳ thi nào. Dần dần, ngay cả thầy cũng mặc định cô là một học sinh cá biệt.
Nhưng giây phút này khi nhìn nam sinh đứng trước bảng đen, thầy mới nhận ra cô không phải không làm được mà là không muốn làm.
Sắc mặt thầy toán dần dịu lại. Ông khẽ ho một tiếng khóe môi hiếm hoi lộ ra nụ cười.
"Tốt lắm. Em về chỗ đi. Sau này trong giờ học đừng để tâm hồn treo ngược cành cây nữa."
Thư Trừng gật đầu khóe môi cong nhẹ từng bước thong thả rời khỏi bục giảng.
Khi đi ngang qua chỗ ngồi của Từ Hạo, cô nghiêng đầu giọng điệu lười biếng nhưng không giấu nổi ý trêu chọc.
"Thật ngại quá, ta giải được rồi. Ngươi có thất vọng không?"
Từ Hạo siết chặt nắm tay khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.
Thư Trừng… Đừng vội đắc ý quá sớm.
Dù giọng cô không lớn, cả lớp vẫn nghe rõ mồn một. Không gian chợt lặng như tờ chẳng ai dám thở mạnh. Ai nấy đều hiểu quan hệ giữa Thư Trừng và Từ Hạo vốn chẳng hòa thuận. Một câu trào phúng như vậy so với phong cách của cô đã xem như nhẹ nhàng lắm rồi.
Thư Trừng về chỗ liếc nhìn nam sinh bên cạnh - người vừa lên tiếng nhắc nhở cô. Giọng điệu cô nhàn nhạt nhưng chân thành.
"Cảm ơn."
Nam sinh thoáng sững sờ mãi lâu sau mới hoàn hồn. Đến khi nhận ra Thư Trừng thật sự vừa nói cảm ơn với mình cậu ngây người trong lòng không khỏi chấn động.
Toàn trường ai chẳng biết Thư Trừng nổi danh khó gần. Câu "cảm ơn" này nhất định là cậu nghe nhầm rồi.
Trên bục giảng, thầy giáo vẫn thao thao bất tuyệt giảng giải lại bài toán vừa rồi nhưng Thư Trừng không hề để tâm.
Cô ngả người ra sau, trầm mặc suy tư tại sao bản thân lại xuất hiện ở đây?
Vốn dĩ cô chỉ là một hệ thống.
Trong lúc thực hiện nhiệm vụ cô đột ngột bị virus tập kích. Khi tỉnh lại cô đã ở trong thế giới này hơn nữa còn sở hữu một thân thể con người.
Hệ thống 001 giờ đây đã là Thư Trừng.
Cô khẽ lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí. Khi mở mắt ra lần nữa, đáy mắt cô ngập tràn kiên định.
Khóe môi hơi cong nở nụ cười nhàn nhạt.
Là một hệ thống, cô từng xuyên qua vô số thế giới bồi dưỡng vô số nhân vật huyền thoại.
Cô chuyên phụ trách huấn luyện ký chủ giúp họ đạt đến đỉnh cao. Nhưng bản thân cô thì sao? Vĩnh viễn chỉ có thể lặng lẽ tồn tại trong bóng tối không ai biết đến sự hiện diện của cô ngoài những ký chủ mà cô hỗ trợ.
Mỗi lần hoàn thành một ký chủ, cô lại rơi vào trạng thái ngủ say có thể mười năm, hai mươi năm thậm chí cả trăm năm cho đến khi tìm được ký chủ kế tiếp.
Cô đã sống trong bóng tối quá lâu lâu đến mức chính bản thân cũng không nhớ nổi thời gian đã trôi qua bao nhiêu.
Nhưng cô không cam tâm.
"Sống như hoa hạ rực rỡ, chết như lá thu yên bình."
"Sống như hoa hạ" đó chính là mục tiêu cô luôn khao khát.
Thế nhưng với tư cách là một hệ thống, cô chẳng qua chỉ là một chuỗi dữ liệu ngay cả một cơ thể cũng không có vậy thì làm sao có thể "sống rực rỡ như ánh mặt trời"?
Nhưng bây giờ cô đã trở thành con người. Vậy thì cô nhất định phải trở thành tiêu điểm của thế giới.
Dù ở bất kỳ đâu, bất kỳ thời điểm nào cô cũng tuyệt đối không để bản thân bị lãng quên.
Cô muốn cả thế giới này mãi mãi khắc ghi cái tên Thư Trừng.
Thư Trừng ngồi ngay ngắn lặng lẽ sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ.
Thế giới này là một phiên bản song song của Trái Đất. Nền khoa học kỹ thuật phát triển tương đương nhưng lịch sử và tri thức nhân loại lại hoàn toàn khác biệt.
Ở đây, không có Tứ Đại Thiên Vương không có những bản nhạc kinh điển, không có Kim Dung, Cổ Long. Ở đây cũng chẳng hề tồn tại những tuyệt tác của Lý Bạch, Đỗ Phủ. Rất nhiều bộ phim điện ảnh nổi tiếng cũng chưa từng xuất hiện.
"Ở thế giới này ta có thể làm gì?"
"Ta thực sự mong muốn điều gì?"
Là một hệ thống, cô đã quen với việc xử lý dữ liệu phân tích và tổng hợp mọi thứ một cách lý trí.
Nhưng lần này, cô muốn một điều gì đó khác hẳn.
Cô không còn là một con số vô tri không còn là một dãy mã lạnh lẽo trong bóng tối.
Cô là Thư Trừng.
Và cô nhất định sẽ để cả thế giới này ghi nhớ cái tên ấy!