[Xuyên Nhanh] Mười Bạo Quân Tan Nát Cõi Lòng

Chương 1.4: Bạo quân đáng thương (1)

Hôm ấy, phủ Thành Quốc Công mở tiệc, Vân Lạc Lạc đang dự tiệc thì bị Tiêu Diêu kéo ra sau giả sơn:

"Ta xin chỉ ban hôn, không phải vì binh quyền trong tay phụ thân nàng."

Sau những tảng đá che khuất, hải đường rợp bóng.

Thiếu niên vận huyền y chặn thiếu nữ áo hồng giữa giả sơn.

Đôi mắt sâu thẳm tựa mực của hắn gắt gao nhìn nàng.

"Nàng đừng nghe bọn họ nói bậy."

Vân Lạc Lạc đương nhiên biết Tiêu Diêu không phải vì binh quyền mà cưới nàng. Trong nguyên tác, Tiêu Diêu và Trấn Viễn Hầu vốn là kẻ địch chính trị, dù không có sự trợ giúp của Trấn Viễn Hầu, Tiêu Diêu vẫn có thể bình định loạn quân, gϊếŧ trở về Lạc Kinh. Hắn là bạo quân vô địch, con đường báo thù của hắn không cần dựa vào bất kỳ ai. Nhưng Vân Lạc Lạc không ngờ rằng, vị đại bạo quân này lại chủ động tìm nàng để giải thích.

Nàng cố ý hỏi lại, nhìn hắn bằng ánh mắt ngây thơ:

"Vậy tại sao chàng cưới ta?"

Thiếu niên có dung mạo như tranh vẽ, thanh nhã như ngọc.

Lúc này, gương mặt lạnh nhạt của hắn lại lộ vẻ bối rối.

"Nàng rõ ràng biết mà."

Vân Lạc Lạc chớp chớp đôi mắt hạnh xinh đẹp.

"Ta nên biết điều gì chứ?"

Tiêu Diêu mím chặt môi mỏng, đôi mày hơi nhíu lại.

Nhưng ánh mắt sâu thẳm như vực sâu ấy,

vẫn chưa từng rời khỏi Vân Lạc Lạc.

Gió nhẹ lướt qua rừng hải đường, lá cành rung động xào xạc.

Vân Lạc Lạc bất chợt cong môi, đôi mắt cong cong tựa trăng non.

"Ta biết rồi, là vì chàng thích ta."

Nàng níu lấy vạt áo hắn, kiễng chân, trong ánh mắt hoảng loạn của Tiêu Diêu, ngửa đầu hôn lên môi mỏng của hắn.

"A Diệu, ta cũng thích chàng."

Khoảnh khắc ấy, vạn vật tĩnh lặng, muôn loài câm nín.

Không ai ngờ rằng...

Vị bạo quân trẻ tuổi tương lai gϊếŧ người không chớp mắt,

lại hoảng hốt chỉ vì một nụ hôn của nàng.

Gương mặt tuấn tú đỏ bừng đến tận vành tai.

Đôi mắt sâu thẳm tràn ngập hoang mang.

Thiếu niên đứng yên tại chỗ,

không dám nhúc nhích.

Mãi đến khi Vân Lạc Lạc buông hắn ra, hắn mới như một con thỏ nhỏ được tháo xích, vận khinh công phóng thẳng qua tường viện. Dáng vẻ chạy trốn hoảng loạn ấy, cứ như sau lưng có mãnh thú đáng sợ đang đuổi theo hắn vậy.



Vân Lạc Lạc cướp đi nụ hôn đầu của Tiêu Diêu.

Họ là mối tình đầu của nhau.

Bạo quân đang yêu, từ núi băng biến thành đường phèn.

Hắn lạnh lùng với tất cả mọi người, nhưng lại dịu dàng với duy nhất một mình nàng.

Vân Lạc Lạc không thể không rung động trước một Tiêu Diêu như vậy.

Nàng yêu hắn vì nhẫn nhục chịu đựng để báo thù cho mẹ, yêu hắn vì sự ngông cuồng vô địch, cũng yêu hắn vì đêm tân hôn, nụ hôn vụng về mà đầy kiềm chế hắn đặt lên môi nàng, yêu hắn khi hắn mất khống chế vì nàng trong bóng tối…

Sau khi Tiêu Diêu đăng cơ, hắn phong Vân Lạc Lạc làm hoàng hậu, phế bỏ hậu cung, chỉ sủng ái một mình nàng.

Vân Lạc Lạc ngây thơ nghĩ rằng như vậy chính là thiên trường địa cửu.

Cho đến một ngày, Tiêu Diêu thân chinh ra trận, mang từ ngoài cùng về một tiểu y nữ tên Liễu Trà.



Tác giả có lời muốn nói:

Mở hố rồi nè! Thế giới đầu tiên đã hoàn thành, bản thảo đủ đầy, các bạn cứ yên tâm nhảy hố!

Mỗi thế giới đều là mở đầu hiện thực, kết cục cổ tích!

Ai thích truyện ngọt ngào đáng yêu như cổ tích dành cho người lớn, nhất định không được bỏ qua quyển này!

Mỗi thế giới đều là song C, HE, gương vỡ lại lành!

Nam nữ chính đều là đôi bên chạy về phía nhau, chỉ khác là, khi chạy, nam chính ôm theo trái tim đầm đìa máu tươi, còn nữ chính cầm theo thanh đao băng lạnh.

Nhưng thật sự đây là truyện ngọt đó! Tin tôi đi!

-

(*) “Nhân trệ” là một hình phạt vô cùng tàn ác thời cổ đại, những người được xem là phạm nhân sẽ bị chặt chân tay, khoét mắt, chích đồng vào tai làm điếc, đổ thuốc vào họng, cắt lưỡi hoặc hủy dây thanh để không nói được rồi ném vào nhà xí. Còn có trường hợp bị cắt mũi, cạo lông, cạo cả lông mày và lông mi sau đó bôi một loại thuốc phá hoại nang lông để sau này lông không còn mọc nữa. Đây được xem là một trong những hình phạt tàn khốc nhất trong lịch sử Trung Hoa cổ đại.

- còn tiếp -