Ánh nến chập chờn, không khí đông cứng.
Tiêu Diêu nâng hàng mi đen nhánh như cánh quạ.
Đôi mắt phượng lạnh lẽo sâu thẳm phản chiếu ánh sáng hờ hững và giễu cợt, tựa như đang nhìn một con kiến hèn mọn.
“Hôm qua, trẫm đã sai người băm nát thân thể phụ hoàng thành thịt vụn lẫn bùn máu, một nửa rưới lên bia mộ nhà họ Hứa trong tông miếu, nửa còn lại đổ vào hũ thuốc của mẫu phi đấy.”
Giọng Tiêu Diêu còn nhẹ hơn cả bụi trần.
Nhưng lời hắn nói khiến đồng tử Dung Mộc Tú co rút dữ dội, như rơi vào hầm băng.
Tiêu Diêu cúi đầu, giọng nhẹ bẫng: "Mẫu phi, người có cảm nhận được hơi ấm của phụ hoàng đang chảy quanh thân thể người không?"
Trong thế giới toàn ác nhân này — Kẻ ác rất tàn nhẫn!
Nhưng thân là nhân vật chính, Tiêu Diêu còn tàn nhẫn hơn cả ác nhân!
Hắn khiến Dung Mộc Tú sống không bằng chết.
Khiến Hoàng đế Càn Đức chết không có chỗ chôn!
"Ngươi là đồ điên!"
Dung Mộc Tú khϊếp sợ mặt tái mét, đôi môi không còn chút huyết sắc. Nàng ta điên cuồng va vào thành chum, khiến nước thuốc đỏ lòm lẫn lộn với thịt vụn bắn tung tóe.
Mắt nàng ta trợn trừng, gào thét như phát điên: "Ngươi là một tên nghịch tử gϊếŧ cha phản quân!"
"Đồ súc sinh tàn độc!"
"Lẽ ra năm đó ta nên tự tay bóp chết tên nghiệt chủng như ngươi!"
Đối diện với những lời nguyền rủa điên cuồng của Dung Mộc Tú, Tiêu Diêu hoàn toàn dửng dưng.
Hắn thản nhiên xoay người, rời đi.
–
- Tháng Chín, năm Kiến An đầu tiên -
Hoàng đế Chiêu Chương - Tiêu Diêu bất ngờ ra tay với thế gia, huyết tẩy triều đình, nhổ tận gốc thế tộc quý tộc đã thao túng hoàng quyền suốt mấy trăm năm, nghiền nát tổ chế thành tro bụi.
Mùa thu năm đó, trời đất ảm đạm, triều đình im lặng đến nghẹt thở. Toàn bộ Đại Tề, từ văn nhân đến võ tướng, từ bách tính đến quý tộc, đều giận mà không dám nói, không một ai dám đứng lên phản kháng vị bạo quân vô địch này.
Từ kẻ sĩ đến lê dân, tất cả đều quỳ rạp dưới chân Tiêu Diêu, cúi đầu xưng thần.
Sinh tử, chỉ cần hắn phán.
Triều đình Đại Tề, từ đó chìm trong bóng tối chưa từng có.
Không lâu sau, thế giới toàn ác nhân này, vì không có một tuyến tình cảm nào chống đỡ, đã sụp đổ hoàn toàn.
–
Cục Quản Lý Thời Không đã đưa Vân Lạc Lạc đến để cứu thế giới đó.
Thân phận của nàng là đích nữ phủ Trấn Viễn Hầu.
Trong nguyên tác, dưới gối Trấn Viễn Hầu chỉ có một nghĩa tử tên Vân Hoài Cẩm, không có con gái ruột.
Mệnh số trong thế giới tiểu thuyết đều do thiên đạo định sẵn, muốn nghịch thiên cải mệnh, chỉ có thể tạo ra một nhân vật mới. Đích nữ Trấn Viễn Hầu chính là thân phận mà hệ thống đặc biệt sắp đặt cho Vân Lạc Lạc.
Trấn Viễn Hầu Vân Thịnh trấn thủ biên cương nhiều năm.
Chức cao quyền trọng, công lớn át chủ.
Hoàng đế Càn Đức luôn kiêng dè ông.
Mùa đông năm Nguyên Diên thứ ba, hoàng đế Càn Đức hạ chỉ triệu Trấn Viễn Hầu hồi kinh báo cáo công vụ, muốn kết mối hôn nhân giữa hai nhà.
Trong nguyên tác, Trấn Viễn Hầu chỉ dẫn theo nghĩa tử Vân Hoài Cẩm trở về kinh thành. Nhưng lần này, ông lại mang cả Vân Hoài Cẩm và Vân Lạc Lạc, một đôi huynh muội có dung mạo khuynh thành về cùng.
Vô số công tử thế gia vì Vân Lạc Lạc mà si mê quỳ gối.
Nhưng trong mắt nàng chỉ có mục tiêu nhiệm vụ là Tiêu Diêu.
Từ đó, Vân Lạc Lạc bắt đầu đeo bám hắn không buông.
Nàng vì hắn mà đuổi thái tử đi, mang cơm cho hắn, che ô chắn tuyết, thậm chí liều mình đỡ kiếm cho hắn…
Ban đầu, Tiêu Diêu vẫn còn cảnh giác, gương mặt tuấn tú lạnh băng, suốt ngày đuổi nàng đi.
Nhưng về sau, hắn lại chẳng nỡ nói với nàng một lời nặng nề nào.
Tảng băng ngàn năm vĩnh viễn không tan cuối cùng cũng bị Vân Lạc Lạc làm tan chảy từng chút một.
Hắn vào cung thỉnh chỉ ban hôn.
Lời đồn nhanh chóng lan ra, nói Tiêu Diêu cưới Vân Lạc Lạc chỉ vì binh quyền trong tay Trấn Viễn Hầu.
- còn tiếp -