Kim Chủ Mắt Mù Rồi!

Chương 4

“Chỉ là một thằng đạo diễn mới tốt nghiệp, trước đây chỉ quay mấy bộ phim ngắn, mà cũng dám tỏ thái độ với cậu à?” Đặng Khải cười khẩy.

Triệu Quân không đáp lời.

Chiếc xe lao đi vun vυ't, cuối cùng cũng đến căn cứ điện ảnh Nam Giang. Lúc Triệu Quân đến nơi đã là hơn năm giờ chiều, mùa hè trời tối muộn, đoàn phim vẫn đang tất bật quay.

Ngay khi anh ta vừa bước vào, nam chính đang quay cảnh diễn của mình. Có lẽ cảm nhận được sự có mặt của Triệu Quân, nam chính lơ đãng một chút rồi lập tức bị đạo diễn hô “Cắt!”.

“Anh Quân, đạo diễn nói anh gặp tai nạn, anh không sao chứ?”

Người đầu tiên chạy tới là Triệu Á Nam, nữ diễn viên thứ hai, cô vội vã hỏi han.

Đặng Khải tuy nóng nảy nhưng vẫn giữ thể diện cho Triệu Quân. Anh ta đảo mắt một vòng rồi kéo một chiếc ghế lại để Triệu Quân ngồi xuống.

Triệu Quân không ngồi, thấy đạo diễn cũng đi tới, liền vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi anh đạo diễn, trưa nay có chút việc phát sinh. Anh xem, tối nay tôi sẽ tăng ca quay lại những cảnh đã lỡ, có được không? Chỉ là sẽ làm phiền mọi người một chút.”

Đạo diễn là một thanh niên mới hai mươi bốn tuổi, tên Viên Lãng, mới tốt nghiệp được hơn một năm. Tuổi trẻ, dĩ nhiên có chút kiêu ngạo.

Lúc này anh ta không nổi giận nhưng giọng điệu vẫn có phần cứng rắn: “Anh Quân, anh là ngôi sao lớn, tôi không có ý kiến gì. Nhưng đoàn phim có quy định, nếu ai cũng tùy tiện rời đoàn cả buổi chiều như vậy, liệu có hợp lý không!?”

Triệu Quân còn chưa kịp lên tiếng thì Đặng Khải đã tức giận ném chiếc ghế xuống đất, hùng hổ quát: “Viên Lãng, tôi nể anh là đạo diễn, không muốn nói nhiều. Nhưng Triệu Quân nhà chúng tôi là do cứu người mới xảy ra chuyện, anh nghĩ anh ấy cố ý không đến đoàn phim chắc!?

Tôi hiểu ý anh rồi, chẳng phải anh cảm thấy bản thân chưa có danh tiếng nên muốn lấy Triệu Quân ra làm gương răn đe sao!? Tôi nói cho anh biết, nếu anh vô tình vô nghĩa như vậy, Triệu Quân nhà chúng tôi không đóng nữa!”

Triệu Quân khẽ cười nhạt, không nói gì.

Anh ta biết, đây là Đặng Khải đang chơi trò đấu trí với Viên Lãng. Chỉ là Viên Lãng còn non kinh nghiệm, đoàn phim cũng thiếu kinh phí, nên anh ta không dám thực sự đuổi Triệu Quân đi, vì vậy Đặng Khải mới dám mạnh miệng như vậy.

Quả nhiên, sắc mặt Viên Lãng thay đổi mấy lần, cuối cùng đành kìm nén cơn giận, nói: “Anh Quân, là tôi nóng nảy quá rồi. Anh cứu người nên tôi không nên nói vậy. Thôi thế này đi, tối nay anh cứ nghỉ ngơi trước, ngày mai vất vả một chút, được không?”

“Thế còn tạm được.” Đặng Khải tiếp lời.

“Cảm ơn đạo diễn.” Triệu Quân nói lời cảm ơn, rồi mới cởi trang phục quay phim để chuyên viên trang điểm tẩy trang cho mình.

Trên đường về khách sạn, tâm trạng của Đặng Khải có vẻ tốt. “Tên Viên Lãng đó, còn tưởng mình là cái gì cơ đấy, đợi khi nào hắn nổi tiếng rồi hẵng nói. Triệu Quân, cậu cứ đối phó qua loa với hắn là được rồi. Kịch bản này tôi đọc qua rồi, tình tiết ban đầu còn ổn, nhưng về sau bị đám nhà quê sửa nát bét, có ma nó mới hot nổi.

Cậu cứ yên tâm nhận tiền của mình, quay xong là đi. Tôi đoán phim này quay xong cũng chẳng còn tiền đâu, hậu kỳ cũng chẳng có tài nguyên gì để quảng bá, cậu cũng đỡ phải bận tâm.”

“Được.” Triệu Quân đáp lời.

Đặng Khải gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Nói thật thì Đặng Khải có phần thích Triệu Quân hơn một chút, chính là vì con người anh sợ phiền phức, chẳng gây ra chuyện rắc rối gì.

Triệu Quân lăn lộn trong giới giải trí cũng bảy tám năm rồi, năm năm đầu ký hợp đồng với công ty giải trí Trừng Phong, thuộc dạng tân binh bị bóc lột. Sau đó khi hết hạn hợp đồng, công ty cũng muốn gia hạn, nhưng điều kiện không đổi, thời gian còn sửa thành mười năm.

Triệu Quân không hài lòng, đúng lúc đó ảnh đế của Trừng Phong là Triệu Kỳ Nhiên tách ra tự lập, mở một studio riêng. Nhân cơ hội tình nghĩa trước kia, Triệu Quân nhảy sang đó ký hợp đồng với studio Kỳ Nhiên. Hợp đồng vẫn là năm năm, nhưng đãi ngộ và tỷ lệ phân chia tốt hơn rất nhiều, với Triệu Quân mà nói thì coi như không tệ.

Triệu Quân biết rõ thực lực của bản thân. Anh không đẹp trai, thậm chí có thể nói là xấu. Phải miêu tả thế nào nhỉ, ngũ quan của anh... Mũi là mũi, mắt là mắt, nhưng ghép lại với nhau thì lại tạo ra một gương mặt xấu lạ lùng. Nói cụ thể hơn, cánh mũi to, sống mũi thấp, mắt nhỏ, hơi xếch, nhìn chung cho người ta cảm giác không đứng đắn.