Kim Chủ Mắt Mù Rồi!

Chương 3

Nhưng đáng tiếc, đôi mắt ấy lại toát lên vẻ lạnh lùng, còn xen lẫn một chút tà khí khó tả, nhìn một cái là biết ngay không phải người dễ đối phó.

Nói tóm lại, nhìn qua là biết không phải người tốt.

Bà lão thấy hắn không chịu xin lỗi, lập tức tức giận. Hít sâu mấy hơi, gương mặt đầy nếp nhăn phập phồng lên xuống. Bất ngờ, bà đập mạnh vào cánh tay bị thương của Triệu Quân.

"Ai da!" Triệu Quân đau đến nhe răng trợn mắt, buộc phải buông bà lão ra.

Bà lão bước đi cực nhanh, thoắt cái đã nhào đến bên cửa sổ bị vỡ của chiếc xe, thò tay vào trong chộp lấy chủ xe.

Triệu Quân nghe thấy tiếng động cơ khởi động, lập tức hoảng hốt, vội chạy đến kéo bà lão lại.

Bà lão vẫn không ngừng gào thét, nhưng lần này, giọng bà gấp gáp hơn, sắc bén hơn, có chút kỳ quái.

Chẳng bao lâu sau, chiếc xe vụt lao đi.

Cũng may Triệu Quân kịp thời kéo bà lão ra, nếu không, chân bà có khi đã bị bánh xe nghiến qua.

"Hộc… hộc…"

Nhưng lúc này, không biết vì sao, bà lão đột nhiên run rẩy toàn thân, tay ôm ngực như thể không thở nổi.

Triệu Quân sợ tái mặt. Chết rồi, chẳng lẽ bị lên cơn đau tim hay hen suyễn?

May mà người phụ nữ kia vội đỡ lấy bà lão, nhanh chóng lục lọi túi áo lấy ra một lọ thuốc nhỏ, đổ bột thuốc vào miệng bà.

Bảy tám phút sau, bà lão mới dần hồi phục.

Thật là một vụ tai nạn xui xẻo! Triệu Quân thở phào, nhưng ngay sau đó, vết thương trên tay và chân lại đau buốt đến tận óc.

Bà lão ổn định lại, cả nhóm ngồi xuống lề đường râm mát, an tâm chờ cảnh sát đến. Chuyện này không còn cách nào khác, Triệu Quân biết mình kiểu gì cũng phải vào đồn để lấy lời khai.

Mấy người bán hàng gần đó sợ gặp rắc rối, có hai người vội thu dọn ô che và quầy hàng, chuẩn bị rời đi. Triệu Quân cố gắng thuyết phục họ ở lại làm nhân chứng, nhưng họ không chịu, thậm chí còn không muốn để lại số điện thoại.

Cuối cùng, chỉ còn một quầy báo nhỏ ở đó. Chủ quầy là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, ông ta chỉ im lặng lật tờ tạp chí, không nói lời nào.

Triệu Quân mua mấy que kem, ăn một que, mấy que còn lại đưa cho cậu bé.

Còn cách nào khác chứ? Chờ thôi.

Nhân tiện, anh tranh thủ gọi điện về đoàn phim, báo rằng mình gặp tai nạn, sẽ về muộn. Anh nghe ra được giọng đạo diễn có chút bực bội, nhưng cũng đành chịu.

Sau khi lấy lời khai xong, Triệu Quân bước ra khỏi đồn cảnh sát với bộ đồ diễn trên người.

Bà lão bên trong nắm chặt tay anh, nhất quyết dúi vào tay anh một ít tiền.

Triệu Quân nhìn xuống, hóa ra là ngoại tệ, anh cũng không biết là tiền nước nào. Thôi, sợ phiền phức nên không nhận.

Ra ngoài xem đồng hồ, đã hơn ba giờ chiều.

Mấy anh cảnh sát cũng khá tốt, trước khi lấy lời khai còn đưa anh đến phòng khám gần đó để sát trùng vết thương bằng thuốc đỏ. Vậy nên giờ cũng không cần đến bệnh viện nữa.

Đứng giữa con đường lớn, Triệu Quân vẫy bốn, năm chiếc taxi. Có lẽ trông anh quá kỳ quặc, khiến người ta tưởng là kẻ thần kinh, nên chẳng có chiếc nào chịu dừng lại.

Không còn cách nào khác, Triệu Quân đành lấy điện thoại gọi cho người quản lý của mình. Nói thật, anh và Đặng Khải vốn chẳng thân thiết gì, cũng mới chỉ hợp tác trong hai năm trở lại đây.

Đặng Khải không xem trọng Triệu Quân, anh ta cho rằng anh không có tiềm năng. Còn Triệu Quân cũng không ưa Đặng Khải, cảm thấy người này có quá nhiều tham vọng, nói thẳng ra là thực dụng và khéo luồn lách, hoàn toàn không hợp tính với mình. Nhưng bây giờ, chẳng còn cách nào khác cả.

Một lúc lâu sau Đặng Khải mới bắt máy, nghe Triệu Quân kể lại đầu đuôi, anh ta mới lề mề đáp:

“...Ai bảo cậu lo chuyện bao đồng, gửi định vị đi, tôi qua.”

Chờ hơn nửa tiếng, cuối cùng Triệu Quân cũng ngồi vào chiếc Volkswagen Beetle màu đen mát lạnh mà Đặng Khải lái tới, thoải mái đến mức như toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể đều giãn ra.

“Rồi, giờ đi đâu? Đưa cậu về đoàn phim hay về khách sạn?” Đặng Khải vừa lái xe vừa hỏi.

Người này cao khoảng 1m67, diện mạo bình thường, nước da hơi đen và thô ráp, tổng thể cũng chỉ có thể gọi là trung bình. Nhưng anh ta luôn nói rằng đàn ông không cần đẹp trai, quan trọng là có tiền.

Có tiền thì dù là cô gái xinh đẹp cỡ nào cũng sẽ tự nguyện leo lên giường. Không có tiền thì nói gì cũng vô ích.

Triệu Quân không suy nghĩ nhiều, nói ngay: “Đưa tôi về đoàn phim đi, tôi biến mất cả buổi chiều rồi, chắc đạo diễn đang bực mình lắm.”