Kim Chủ Mắt Mù Rồi!

Chương 2

Rầm!

Triệu Quân vẫn còn sợ hãi, quay đầu nhìn lại. Chà, hóa ra chủ xe vừa bị đập vỡ kính đã xuống xe, chỉ với vài động tác gọn gàng đã quật ngã người đàn ông cao gầy kia xuống đất, còn giật lấy thanh sắt và ném sang một bên.

Người phụ nữ kia lập tức hoảng hốt, bế đứa bé chạy về phía người đàn ông cao gầy, vừa chạy vừa hét lên điều gì đó nhưng Triệu Quân nghe không hiểu.

“Hu hu hu!!”

Chị ta vừa gào khóc, đứa bé cũng òa lên nức nở.

Triệu Quân chậm rãi đứng dậy, thầm nghĩ chuyện này cũng rắc rối thật. Anh nhìn thấy người phụ nữ trùm khăn che đầu có hốc mắt sâu, sống mũi cao, rõ ràng không phải người Trung Quốc.

Xem kìa, bạn bè quốc tế đến đây chơi một chuyến mà lại gặp chuyện như thế này.

Triệu Quân nhăn mặt, nghĩ rằng mình cũng không giải quyết được, mà nhìn chiếc xe kia, cộng thêm cả vài người ngoại quốc... vẫn là báo cảnh sát thì hơn.

Anh móc điện thoại ra định bấm số 110 thì chợt nghe thấy người đàn ông cao gầy đang la lớn: “Cứu mạng… cứu mạng…” Phát âm không chuẩn, nhưng miễn cưỡng còn nghe hiểu được.

Triệu Quân nhìn quanh, mấy người bán hàng bên đường chỉ đứng xem náo nhiệt, không ai có ý định ra tay giúp đỡ.

Thôi được rồi. Anh cầm điện thoại, cà nhắc đi về phía trước, vừa đi được vài bước liền gọi với về phía chủ xe:

“Này anh bạn, thôi đi. Đúng là gã này đập xe anh là sai, nhưng xe anh lái như đua xe thế kia cũng không đúng đâu. Ở đây không có đèn giao thông hay biển báo gì cả, thấy vạch cho người đi bộ thì ít nhất cũng nên giảm tốc một chút chứ? May mà chưa có ai mất mạng. Mà anh cứ đè người ta như vậy cũng không ổn, coi chừng làm trật khớp tay người ta đấy…”

Triệu Quân còn chưa nói hết câu, khi đối phương quay lại nhìn anh thì lập tức nghẹn lời.

Thế nào nhỉ, Triệu Quân lăn lộn ngoài đời từ sớm, chưa học hết cấp ba đã ra ngoài kiếm sống, việc gì cũng từng làm. Mấy năm nay lăn lộn trong giới giải trí, tiếp xúc đủ kiểu người.

Chỉ cần nhìn một cái, trò chuyện đôi câu, anh có thể đoán được người kia thuộc kiểu gì.

Mà người này thì không cần đoán, ánh mắt vừa liếc qua là đã biết không phải hạng tầm thường. Chưa nói đến khuôn mặt, riêng ánh mắt kia đã tà khí vô cùng, nhìn qua cũng thấy chẳng phải loại hiền lành. Giờ lại còn lộ ra chút chế giễu và trào phúng.

Người kia nhìn Triệu Quân một lúc, không nói gì, chỉ buông người đàn ông cao gầy ra, quay người đi thẳng về xe.

Nhưng người đàn ông cao gầy kia không biết nghĩ gì, có lẽ là quá tức giận, nhân lúc đối phương quay lưng lại liền định đánh lén.

Ai ngờ, đối phương giống như có mắt sau lưng, chỉ cần xoay người một cái đã tung ra một cú đá mạnh, khiến người đàn ông cao gầy văng xa cả mét.

Người phụ nữ kia lập tức khóc lớn hơn, chạy đến ôm lấy người đàn ông rồi nức nở. Lúc này, từ trên chiếc xe ba bánh lại có một bà lão bước xuống, cũng vừa khóc vừa kêu.

Người đàn ông cao gầy dường như không thể cử động được nữa, một bên má vừa bị quệt xuống đường, máu thịt bê bết.

Triệu Quân nhíu mày, không nói lời nào lập tức gọi cảnh sát.

Trong lúc đó, bà lão kia cũng xông lên, vừa la hét gì đó mà anh nghe không hiểu.

Người đàn ông kia dường như không muốn để ý đến bà ta, quay lưng muốn đi. Ai ngờ bà lão bất ngờ nhào tới, ôm chặt lấy chân hắn, cố hết sức dùng tiếng Trung lơ lớ hét lên:

“Xin… xin lỗi… nói… nói xin lỗi……”

Người đàn ông kia hoàn toàn mất kiên nhẫn, gỡ tay bà lão ra rồi định rời đi. Nhưng bà lão liều mạng nhào tới một lần nữa. Lần này, hắn trực tiếp đá một cú vào vai bà.

Triệu Quân cảm thấy không thể tiếp tục đứng nhìn được nữa, lảo đảo bước tới đỡ bà lão, đồng thời hét lên:

"Anh bạn, làm vậy là không ổn đâu. Tôi đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát sắp tới, anh phải giải quyết chuyện này rồi mới đi được."

Bà lão run rẩy nắm lấy tay Triệu Quân, miệng lắp bắp nói gì đó, nước mắt không ngừng rơi. Dù không hiểu bà nói gì, nhưng có vẻ là lời cảm ơn.

Người đàn ông kia lại quay đầu lại một lần nữa, tay kéo nhẹ cổ áo, lạnh nhạt nói:

"Lo chuyện bao đồng."

Giọng hắn bình thản, không chút cảm xúc, cứ như chuyện vừa rồi chẳng hề ảnh hưởng gì đến tâm trạng của hắn.

Lần này, Triệu Quân mới có cơ hội nhìn rõ mặt người đàn ông kia. Lông mày kiếm, đôi mắt sáng, đường nét góc cạnh, phải nói là rất điển trai.