Kim Chủ Mắt Mù Rồi!

Chương 5

Da dẻ lại vàng và thô ráp, đi giày độn thì mới miễn cưỡng cao đến 1m70. Ở trong giới giải trí toàn chân dài mà xuất hiện một người có chiều cao trung bình như vậy, cảm giác đứng chụp hình với người khác quả thật rất “chua xót”.

Tóm lại, xấu nhưng có nét riêng. Nhưng cũng chính nhờ nét riêng này, anh mới có thể chuyên đóng vai phản diện bị ghét cay ghét đắng trong giới giải trí. Ngoài kiểu nhân vật này ra, Triệu Quân gần như không thể tìm được loại vai nào khác phù hợp với mình.

Anh cũng chẳng có hợp đồng đại diện nào. Mấy năm trước, khi anh nổi lên đôi chút, thương hiệu 361° từng liên hệ. Khi đó anh còn rất hào hứng, đáng tiếc là đến bước cuối cùng chuẩn bị ký hợp đồng thì lại bị người khác giành mất. Triệu Quân là người dễ thích nghi với số phận, cũng không nói gì nhiều, chỉ đành từ bỏ ý định.

Anh biết rõ bản thân được bao nhiêu cân lượng, nhiều năm trôi qua rồi mà tài khoản Weibo chỉ có 250.000 người theo dõi, mà trong đó rất nhiều là tài khoản ảo. Vì vậy, Triệu Quân cũng chẳng thể gây ra được chuyện gì.

Sau một đêm nghỉ ngơi tại khách sạn, sáng hôm sau khi Triệu Quân thức dậy, nhìn vết thương trên người vẫn còn đau nhức. Thay băng, quấn thêm mấy lớp gạc trắng xong mới thấy dễ chịu hơn chút.

Sáu giờ sáng, khi Triệu Quân đến phim trường, cả đoàn đã bận rộn từ lâu.

“Anh Quân, ăn sáng chưa?” Triệu Á Nam xách một hộp giữ nhiệt đến ân cần hỏi.

“Chưa.”

“Vậy thì tốt quá, em cố tình mua cháo đậu đỏ, bổ máu đấy.” Triệu Á Nam cười cười, múc cho anh một bát.

Chẳng bao lâu sau, chuyên viên trang điểm đến, bắt đầu hóa trang cho anh. Triệu Á Nam bĩu môi, cười nói: “Anh Quân, em đi trang điểm đây, anh cứ từ từ ăn, lát nữa em quay lại dọn dẹp.”

“Cảm ơn nhé.”

Triệu Á Nam như con bướm hoa bay đi mất.

Triệu Quân uống cháo đậu đỏ, có chút chán nản. Cả đoàn phim này, người đã đóng phim truyền hình và có chút danh tiếng cũng chỉ có anh và nam chính Quách Chính Thanh.

Quách Chính Thanh khi còn trẻ từng đóng một số bộ phim truyền hình nổi tiếng, đáng tiếc toàn là vai nam phụ hoặc nam ba. Nhưng thời thế không thuận, giờ đã hơn ba mươi tuổi, ngược lại dần trở thành nhân vật quần chúng.

Bộ phim “Kiếm Hiệp Xuống Núi” này, nam chính là một thiếu niên 18, 19 tuổi. Anh ta, một ông chú ngoài ba mươi đóng vai thiếu niên, cũng thật khó cho anh ta rồi.

Nữ chính Phương Tình và nữ phụ Triệu Á Nam đều là người mới, thậm chí còn chưa ký hợp đồng với công ty giải trí nào. Dạo này, Phương Tình có vẻ cố tình tiếp cận Quách Chính Thanh một cách mập mờ, chắc là muốn tạo scandal với anh ta.

Triệu Á Nam cũng có vẻ ôm cùng một suy tính. Nếu cô ta mà có suy nghĩ không đứng đắn một chút, thì chiếm lợi dễ như trở bàn tay.

Quy tắc ngầm trong giới giải trí vốn là chuyện bình thường. Cá lớn nuốt cá bé, cá bé lại ăn con tôm con tép. Dù cô ta không muốn, thì vẫn có khối người tự lao vào như thiêu thân.

Nói thật, hai cô gái này ngoại hình cũng chỉ tạm được, không tính là quá xinh đẹp, nhiều nhất là nhờ trang điểm mà trông hơn người bình thường một chút. Nhưng Triệu Quân thực sự không có suy nghĩ gì với họ, không phải vì nhan sắc. Chủ yếu là không thật lòng, thế thì chẳng có gì thú vị cả. Vậy nên, anh cũng chẳng buồn chiếm lợi.

Triệu Quân cười khẩy một tiếng, ực một hơi uống hết chỗ cháo đậu đỏ trong hộp giữ nhiệt.

Suốt một buổi sáng, đến khi quay xong, người anh đã toát đầy mồ hôi. Cởϊ áσ ngoài của trang phục quay, lớp áσ ɭóŧ bên trong gần như có thể vắt ra nước.

Lúc nghỉ trưa, Triệu Á Nam đặc biệt mua kem cho Triệu Quân.

Triệu Quân bóc ra, ăn được mấy miếng, bỗng nhiên nói: “…Tiểu Nam, em thật lòng có tình cảm với anh à?”

Triệu Á Nam đang ăn kem thì khựng lại, ngượng ngùng nói: "Quân ca... anh nói gì vậy? Cái gì mà thật lòng hay không thật lòng chứ."

Triệu Quân phủi bụi trên giày, nhai kem chậm rãi nói: "Mấy ngày nay, em mua đồ ăn cho anh, anh nhận tấm lòng của em, anh biết ý của em. Nhưng Tiểu Nam à, đừng thấy anh ở đây oai phong mà lầm. Ra khỏi chỗ này, trong mắt người khác anh cũng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt. Anh chẳng có bản lĩnh gì, sau lưng cũng không có chỗ dựa. Những thứ em muốn, dù anh có đập đầu đến vỡ nát cũng không thể cho em được. Anh không muốn nói lời hoa mỹ với em. Nếu em thật sự thích con người của anh, anh không nói gì cả, sau này nhất định sẽ đối tốt với em. Còn nếu em muốn thứ gì khác, thì anh thực sự không có."