Tôi Dùng Thẻ Bài Rác Rưởi Tiêu Diệt Thần [Vô Hạn]

Chương 6

Ánh đèn tương đối ảm đạm. Dưới ánh đèn dây tóc lạnh lẽo, những con búp bê lộ ra nụ cười quái dị, ánh mắt chúng đang gắt gao nhìn chằm chằm bọn họ.

“Xột xoạt, xột xoạt ——!”

Trong không khí phát ra một vài tiếng vang nho nhỏ giống như âm thanh vặn vẹo của ốc vít.

Nam sinh ăn mặc nghiêm trang và nam sinh nhỏ yếu hoảng hốt nhìn những con búp bê. Không biết có phải ảo giác hay không, vừa rồi rõ ràng đôi mắt búp bê đang nhìn sang hướng bên trái, nhưng hiện giờ lại nhìn về phía bọn họ. Loại cảm giác bị nhìn chằm chằm thế này làm trong lòng bọn họ phát lạnh.

Tạ Hòa thuận tay cầm lấy một con búp bê trên tủ đầu giường rồi âm thầm thưởng thức, còn nhéo vào mặt của nó, thấp giọng cười nói: “Tên nhóc này cũng rất đáng yêu, các ngươi làm như vậy là đang chào mừng chúng ta có đúng không?”

Nam sinh ăn mặc nghiêm trang và nam sinh nhỏ yếu: “…”

Trong lòng hai người bọn họ run sợ không thôi, nhịn không được mà liếc mắt nhìn con búp bê kia, vừa hay bốn mắt nhìn nhau.

Dưới ánh đèn ảm đạm, dường như đáy mắt con búp bê phát ra một ánh sáng màu xanh yếu ớt, trên mặt còn hiện lên nụ cười quỷ quái.

“!”

Một cái liếc mắt này thiếu chút nữa đã dọa hai người hồn phi phách tán.

Tim bọn họ đập thình thịch vì hoảng sợ. Vội vàng di chuyển tầm mắt, khóc không ra nước mắt nhìn về phía Tạ Hòa.

Cái này mà cậu kêu là đáng yêu hả???

Bão bình luận cũng sợ ngây người: [Khốn kiếp??? Xem đến mức da đầu tê dại.]

[Ủa, không phải khi thấy món đồ chơi như thế sẽ càng làm người ta sợ hãi hay sao? Vì sao sắc mặt cậu ta lại quá mức bình thường, còn vuốt má búp bê??]

Tạ Hòa sờ vào búp bê, vẻ mặt không hề thay đổi, mang theo nó đến bên giường. Cậu chọn một chiếc giường gần bên trái nhất, vươn vai hai cái rồi đặt búp bê cạnh giường.

Hai nam sinh còn lại sợ hãi con búp bê quỷ dị kia, vừa nhìn nó vừa chú ý từng bước đi đến giường ngủ, còn rất cẩn thận tránh đi những con búp bê khác trên mặt đất.

Hai người phân chia giường ngủ xong, lặng lẽ liếc mắt nhìn Tạ Hòa.

Là người đã kiểm tra thi thể kia…

Thiếu niên lười biếng nửa nằm trên giường, đôi chân dài thẳng tắp mang một đôi giày Martin bằng da sáng bóng, tùy ý gác chéo lên nhau, còn bên hông thì lộ ra một sợi dây bạc lấp lánh rũ xuống giường.

Làn da cậu nhìn có vẻ tái nhợt và yếu ớt, đuôi mắt điểm lên một nốt ruồi nhỏ, trong ánh mắt nhiễm đầy cảm giác chán đời và uể oải. Cậu chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình, tập trung chơi với búp bê, có vẻ thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Lúc này, toàn thân cậu vô tình phát ra một cảm giác cực kỳ xa cách.

Một màn khi nãy vẫn còn rõ ràng trước mắt, bọn họ không thể không sinh ra sự sợ hãi bất an đối với Tạ Hòa.

Nam sinh cẩn thận tìm đề tài, run rẩy nói: “Chào hai người. Tôi… tôi là Du Hữu. Haizz, hôm nay tôi chuẩn bị đi phỏng vấn, ai biết được lại bị bắt đến nơi này, cảm giác giống như gặp phải ác mộng…”

Du Hữu nói xong, vuốt mặt một cái, dường như đang rất sợ hãi. Hắn cứ nói năng lộn xộn, lải nhải dài dòng mà nói một đống chuyện.

“Tôi là Hạ Cô.” Nam sinh nhỏ yếu bên trái giường cẩn thận trả lời một câu, giọng nói thấp đến mức nghe như tiếng muỗi kêu. Tư thế ngồi của nam sinh nhỏ cứng đờ, đầu cũng cúi thấp, thoạt nhìn rất hướng nội.

Tạ Hòa lười biếng dựa vào đầu giường: “Tạ Hòa. Trong “Phong hòa tẫn khởi hòa”.”

Cậu đặt búp bê bên gối, để nó dựa gần mình.

Du Hữu và Hạ Cô bên cạnh vừa cuộn tròn trong chăn, vừa bàn bạc làm thế nào để xử lý những con búp bê rơi rớt cạnh giường.

Sau khi bàn xong, Hạ Cô run run, nhỏ giọng nói: “… Cũng không biết có thể ném chúng nó ra ngoài hay không, quá dọa người.”

“Đừng ném.” Tạ Hòa không chút để ý nhìn sang: “Vừa tới đây cậu đã ném đồ của người ta ra ngoài, chủ nhân của nó sẽ tìm tới cậu.”

Là câu nói hết sức bình thường.

Sắc mặt Tạ Hòa đầy vẻ lười biếng và mỏi mệt, giọng điệu không nặng không nhẹ giống như đang nói về chuyện thời tiết hôm nay thật đẹp.

Câu này vừa được nói ra lại làm trong lòng Du Hữu và Hạ Cô lộp bộp sởn tóc gáy.

Người này nói cũng có lý, dù sao đây cũng là đồ vật trong phó bản khủng bố. Nếu ném búp bê của người ta ra ngoài, lỡ như bị ác quỷ tìm tới cửa thì phải làm sao bây giờ. Vì vậy, họ đành phải từ bỏ.

Tạ Hòa không để ý đến hai người kia nữa, vô cùng săn sóc mà đắp một lớp khăn màu hồng nhạt lên người búp bê. Sau đó, cậu còn vỗ vỗ lên chăn nhỏ của búp bê hai cái giống như lời chúc ngủ ngon bình thường.

Nhìn thấy cảnh này, Du Hữu và Hạ Cô kinh hãi muốn rớt cằm xuống đất.

Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cũng không ổn: [???]

[Hửm, tôi ngu người luôn rồi, tên nhóc này còn nghiêm túc đắp chăn nhỏ dỗ búp bê ngủ ngon???]



Sau khi rửa mặt dưới vòi nước lạnh như băng, Tạ Hòa nằm trên giường, nhàn nhã mở di động ra.

Hình nền di động là một tấm thẻ bài. Đây không phải di động của cậu, hẳn là thế giới trò chơi phát cho các người chơi.

Di động không lên mạng được, bên trong chỉ có một liên hệ miễn cưỡng cũng có thể liên lạc: Hệ thống [Rút thẻ S], là thứ đã tuyên bố nhiệm vụ cho cậu, còn thống kê điểm tích lũy,…

Tạ Hòa chủ động liên lạc với hệ thống: [Hello?]

Vài phút sau, không ai đáp lại.

Tạ Hòa cũng không để ý, chỉ tiếp tục uể oải nhắn tin: [Hệ thống nhỏ, ta chán quá rồi QAQ.]

Tạ Hòa: [Giơ tay lên.jpg.]

Tạ Hòa: [Nói chuyện phiếm không? Ra đây nói chuyện ta cho hai đô?]

Cậu gửi đi liên tiếp mấy tin nhắn, đột nhiên bên dưới dòng tin nhắn hiện lên dấu chấm than màu đỏ.

Nhắc nhở không thân thiện: [Rút thẻ S mở ra chức năng bạn bè, ngài còn chưa phải bạn bè của anh ta (cô ta). Xin mời ngài trước tiên gửi lời mời kết bạn, sau khi đối phương xem xét thông qua, mới có thể nói chuyện phiếm. ①]

①: Đây là nguyên đoạn trích dẫn khi WeChat xóa kết bạn.

Tầm mắt Tạ Hòa dừng lại: “…”

Khán giả vây xem cũng có thể nhìn thấy thông tin trong di động của người chơi, lúc này đã sợ ngây người: [Tôi điên rồi sao???]

[Ha ha ha ha ha ha ha, tôi không nhìn lầm đi? Lại có người bị hệ thống chặn?? Mẹ nó!!]

Tạ Hòa như phát hiện ra đại lục mới, nhìn chằm chằm vào màn hình cười khinh thường một cái.

Hệ thống còn có thể chủ động chặn người? Xem ra cậu kiểm chứng không sai. Hệ thống cũng không chỉ tuyên bố nhiệm vụ. Hệ thống còn có suy nghĩ của riêng mình.

Nhìn dáng vẻ này, dường như còn là một hệ thống có chút tính khí nữa, giống như một tên cao ngạo lạnh lùng, một con nhím nhỏ xù lôиɠ ʍυốn đâm người.

***

Một đêm qua đi, ánh mặt trời dần sáng.

Sáng sớm mùa thu còn có chút lạnh lẽo. Tạ Hòa ngáp một cái rồi ngồi dậy. Tối hôm qua cậu ngủ rất say, một đêm không mộng ngủ tới hừng đông.

Cậu liếc mắt nhìn sang, chú ý tới Du Hữu và Hạ Cô như hai người gỗ ngồi ở mép giường, phía dưới đôi mắt là quầng thâm thật sâu, như 800 năm không ngủ ngon giấc.

Hạ Cô quấn chặt chăn, toàn thân run rẩy, nhỏ giọng nói: “… Có phải không còn tiếng động nữa không?”

“Rốt cuộc cũng không còn tiếng động gì. Suốt một đêm đều gõ cửa "rầm rầm rầm", người chơi có tâm lý ổn định cũng không chơi như vậy…” Du Hữu kinh hoàng nói, cả người hắn phát run. Hắn lơ đãng ngẩng đầu, nhìn sang Tạ Hòa kinh ngạc nói: “Cậu, cậu dậy rồi hả?! Chất lượng giấc ngủ này của cậu quá tốt rồi!”

Hạ Cô nhìn Tạ Hòa, thấy cậu rời giường, bất an giải thích: “Tối hôm qua chúng tôi không dám ngủ, bên ngoài thật sự rất ồn, cửa phòng lẫn cửa sổ đều bị gõ ầm ầm…”

“Đúng vậy.” Du Hữu cũng tiếp lời, hắn vừa nhớ lại vừa run rẩy, sắc mặt tái nhợt nói: “Lúc đầu bọn tôi còn lấy hết can đảm mở cửa một lần, kết quả khi bọn tôi mở cửa ra… Cậu đoán xem là gì? Bên ngoài đen kịt, ngoài cửa vẫn là hành lang dài đằng đẵng, một bóng người cũng không có. Nhưng khi vừa đóng cửa, âm thanh "ầm ầm ầm" kia lại vang lên… lại gõ! Suốt một đêm đều là âm thanh này, chắc cậu cũng nghe thấy một chút phải không?”

Hai người nhìn về phía Tạ Hòa.

Tạ Hòa nhẹ nhàng hạ mi mắt: “Tôi không nghe thấy.”