Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Hai Mãnh A Theo Dõi

Chương 4

Đến giờ tan học, trời vẫn mưa không ngớt.

Diệp Giác thu dọn cặp sách, mệt mỏi rã rời rời khỏi trường.

Trường Nhất Cao Thanh Đằng không áp dụng quản lý nội trú bắt buộc, học sinh có thể tự do lựa chọn ở ký túc xá hoặc đi học về nhà.

Căn nhà của cậu là do hệ thống sắp xếp.

Cậu vốn không thuộc về thế giới này, cho đến khi xuyên qua, dấu vết của cậu mới thực sự xuất hiện ở nơi đây.

Bùi Hành và Kỷ Dực đều không ở ký túc, cả hai đều có nhà riêng bên ngoài.

Vì để thúc đẩy cốt truyện, Diệp Giác đương nhiên cũng không ở ký túc.

Cậu che ô, quay về nhà.

Nhà cậu nằm trong một khu chung cư cũ, cách trường hai con phố.

Diện tích chỉ vài chục mét vuông, mùa đông lạnh, mùa hè nóng, nội thất đơn giản.

Nhưng cậu hoàn toàn hài lòng.

Trước khi xuyên qua, cậu sinh ra trong một gia đình trung lưu, trên có anh trai, dưới có em gái. Là đứa con giữa bình thường nhất, cậu không có gì quá nổi bật, cũng không phải niềm tự hào của cha mẹ.

Hồi nhỏ, cậu được ông bà nội nuôi dưỡng ở quê, vì cha mẹ bận rộn mưu sinh ở thành phố.

Mãi đến năm mười bốn tuổi, sau khi ông bà qua đời, cậu mới trở lại sống cùng cha mẹ.

Mối quan hệ giữa cậu và họ… cũng chẳng có gì sâu sắc.

Anh trai và em gái đối xử khách sáo, chẳng hề thân thiết như những anh chị em ruột bình thường.

Cậu đột nhiên biến mất khỏi thế giới thực, không biết họ có buồn không nhỉ?

Nghĩ mãi cũng chẳng ra đáp án, Diệp Giác dứt khoát ngừng nghĩ.

Cậu lấy chìa khóa mở cửa, nước mưa nhỏ từng giọt từ mép ô xuống đất.

Nghe tiếng động, bà lão hàng xóm trên tầng mở cửa, thò đầu xuống nhìn: "Tiểu Diệp, có phải cháu không? Đi học về rồi à?"

"Bà Trương, là cháu đây!" Diệp Giác nâng cao giọng: "Trời vẫn mưa đấy, hôm nay bà đừng ra ngoài dạo bộ nữa."

Tai bà Trương không được tốt: "A?!"

Cậu lặp lại một lần nữa, lúc này bà mới liên tục gật đầu: "Được, được! Không ra ngoài, không ra ngoài."

"Vậy cháu vào nhà trước đây, trời lạnh lắm, bà cũng mau vào đi."

"Được, được!"

"Cạch."

Cánh cửa sắt đóng lại.

Diệp Giác thay đồ, thoải mái ngả người xuống sofa.

Kể từ lúc xuyên đến đây, điều khiến cậu hài lòng nhất chính là có phòng riêng của mình.

Không cần chen chúc với anh trai.

Cũng không phải chịu cảnh bị những người bạn cùng phòng kỳ quặc soi mói.

Cậu bật TV, ngồi xem một lúc, bỗng cảm thấy đói.

Mở tủ lạnh ra thì hết sạch đồ ăn.

Không còn cách nào khác, cậu đành phải đội mưa ra ngoài mua đồ.

May mà cậu biết nấu ăn, hệ thống cũng rất có tâm, cấp hẳn một chiếc thẻ ngân hàng miễn phí, số dư đủ để cậu sống thoải mái đến hết cốt truyện.

Không cần kiếm tiền, quá đã!

Vì thế, Diệp Giác quyết định tạm tha thứ cho tất cả những trò can thiệp vô lý mà hệ thống đã làm trước đó.

Trời càng tối, mưa càng lớn.

Cậu mặc áo mưa, đeo khẩu trang, trước khi đi còn tiện thể xách theo túi rác trước cửa nhà bà Trương, gom chung với rác nhà mình để mang xuống xe rác.

Bầu trời đầy mây đen vần vũ, sấm chớp vang rền.

Trong khu chung cư, không một bóng người, chỉ có những bóng cây lay động trong gió, in xuống mặt nước mưa đọng thành từng vũng trên đường.

Nhìn tình hình này, chắc trời còn lâu mới tạnh.

Diệp Giác không dám trì hoãn, nhanh chóng ghé vào một siêu thị gần đó, mua ít thức ăn rồi vội vã quay về.

Cậu vừa mới rẽ qua góc đường, bên tai liền vang lên giọng cảnh báo chói tai của hệ thống:

[Cảnh báo cảnh báo... cốt truyện đã xảy ra sai lệch nghiêm trọng...]

[Cảnh báo cảnh báo...]

[Yêu cầu ký chủ lập tức đến hiện trường, ngay lập tức đến hiện trường...]

"Lại chuyện gì nữa đây?"

Diệp Giác tay xách túi đồ, vừa hỏi vừa bất chấp mưa to chạy về phía hệ thống đánh dấu: "Cốt truyện lại lệch nữa hả?!"

Hệ thống đáp ngắn gọn: [Bùi Hành đã bước vào kỳ mẫn cảm.]

"Cái gì cơ?!"

Kỳ mẫn cảm?

... Ồ.

Chạy trên đường, Diệp Giác mới chợt nhớ ra, trong thế giới quan này, Alpha mỗi tháng đều có một lần kỳ mẫn cảm.

Trong thời gian này, Alpha sẽ dễ bị kích động, nóng nảy, có xu hướng cảnh giác cao độ với đồng loại, đặc biệt cực kỳ khao khát pheromone của Omega để xoa dịu bản thân.

Cấp bậc Alpha càng cao, kỳ mẫn cảm càng dữ dội, sức phá hoại càng lớn.

Bùi Hành là một đỉnh cấp Alpha, pheromone vừa mạnh mẽ vừa tinh khiết.

Nếu chỉ để Alpha hoặc Beta ngửi thấy thì không sao, nhưng nếu Omega ngửi thấy, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Tình trạng nhẹ sẽ gây khó chịu, khó thở.

Nặng hơn có thể kí©ɧ ŧɧí©ɧ Omega bước vào kỳ phát tình, và Bùi Hành sẽ bị pháp luật trừng phạt.

May mà hôm nay trời mưa, màn mưa sẽ hạn chế sự lan tỏa của pheromone, đường phố cũng không có nhiều người, có lẽ vẫn chưa ai phát hiện ra hắn.

Càng nghĩ, Diệp Giác càng lo lắng.

Cậu bước chân như gắn gió, lao vùn vụt theo tuyến đường mà hệ thống chỉ dẫn.

Áo mưa xanh đậm bị gió thổi bay phần phật, gió lạnh và mưa lạnh len qua khe hở chạm vào da, khiến cậu lạnh run lập cập.

Ngay lúc này, giọng hệ thống đột nhiên hưng phấn hẳn lên:

[Tin tốt tin tốt!]

[Phát hiện Kỷ Dực cách đây 100 mét!]

"Trùng hợp thế à?!"

Diệp Giác chậm bước lại, ngẫm nghĩ rồi nghi ngờ hỏi: "Kỷ Dực cũng ở đây... Không phải lại do cậu sắp xếp đấy chứ?"

Hệ thống phẫn nộ: [Đương nhiên là không! Tôi đâu có quyền hạn lớn như thế!]

Thì ra còn có cả vấn đề quyền hạn à.

Nghĩ đến hai màn "trình diễn đặc sắc" ban ngày, Diệp Giác không muốn nói thêm gì nữa, chỉ hỏi thẳng: "Giờ tôi phải làm gì?"

[Trước tiên quan sát tình hình, theo như cốt truyện...]

"Dừng! Dừng ngay!"

Cậu vội cắt ngang hệ thống, nhanh chóng nép vào mái hiên của một cửa hàng tiện lợi gần đó, bất lực nói: "Muốn làm cho tốt thì đừng nói mấy câu xui xẻo ấy nữa."

Hễ nói đến "theo cốt truyện". Chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.

Bên cạnh cửa hàng tiện lợi là một con hẻm nhỏ hẹp, mặt đất toàn là bùn lầy và ổ gà.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng cậu nghe thấy tiếng thở dốc khe khẽ.

Tiếng động phát ra từ cổ họng ai đó, bị kìm nén đến cực hạn.

Là Bùi Hành.

Hắn ở ngay trong con hẻm này.

Mặc áo mưa màu xanh đậm, hòa lẫn với màn đêm, Diệp Giác nôn nóng chờ gần hai phút, cuối cùng cũng đợi được Kỷ Dực.

Nam sinh tóc đen cầm ô, từng bước đi đến từ cuối con đường.

Hắn mặc áo khoác gió màu đen, tóc hơi ướt, mỗi lần giẫm lên mặt nước đọng lại phát ra tiếng "bộp bộp".

Đột nhiên, hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía con hẻm tối tăm.

Mưa càng lúc càng lớn, che lấp mùi pheromone Alpha đầy nguy hiểm trong không khí.

Nhưng Diệp Giác có thể khẳng định, Kỷ Dực biết bên trong có người.

Là một đỉnh cấp Alpha, khứu giác hắn cực kỳ nhạy bén.

Hắn từng trải qua cảnh bị kỳ mẫn cảm hành hạ, đương nhiên sẽ hiểu được pheromone mỏng manh trong không khí ám chỉ điều gì.

Hắn sẽ vào chứ?

Chắc là có.

Dù không vào, thì ít nhất cũng gọi 120 cấp cứu giúp người…