Toàn bộ thiết lập trong thế giới này không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến cậu.
Cậu đúng là chân mệnh thiên tử để làm nhiệm vụ này.
Diệp Giác cảm động rơi nước mắt, vui vẻ tiếp nhận vai trò.
Nhưng dù sao thì, những chuyện vừa xảy ra vẫn cần được làm rõ.
[Theo diễn biến cốt truyện, Kỷ Dực và Bùi Hành sau khi chạm mắt nhau sẽ bắt đầu có hứng thú với đối phương. Trong kỳ thi tháng sắp tới, họ sẽ được giáo viên phân công ngồi chung bàn, từ đó mở ra tuyến truyện chính.]
Mỗi lần nghe đến cụm từ "theo cốt truyện...". Diệp Giác đều đau đầu. Cậu lập tức hỏi thẳng:
"Vậy chuyện ban nãy bị mosaic hóa là thế nào?"
[Là một trong những phương thức cưỡng chế can thiệp cốt truyện.]
[Tên hiệu ứng: "Trong mắt tôi chỉ có cậu".]
"…"
Diệp Giác suýt vỡ đầu: "Còn bao nhiêu chiêu can thiệp cưỡng chế kiểu này nữa?"
Hệ thống: [Nhiều lắm.]
"Lần sau dùng thì báo trước tôi một tiếng được không? Ít nhất cho tôi chuẩn bị tâm lý đã."
Hệ thống tỏ ra rất dễ nói chuyện: [Được.]
Diệp Giác vừa thở phào nhẹ nhõm, giây tiếp theo lại nghe thấy giọng nói vô cùng lễ phép của hệ thống vang lên: [Chuẩn bị đi, tôi sắp dùng tiếp.]
Diệp Giác: "???"
Cậu hoảng hốt: "Khoan đã... Lại nữa sao?!"
Hệ thống này không có thời gian hồi chiêu à?!
Không nói hai lời, cậu vội vàng vặn nắp bình nước, lao như bay về chỗ ngồi.
Đúng lúc đó, Kỷ Dực vốn đang buồn chán lướt video nghe thấy tiếng động liền ngước mắt lên.
Thế nhưng, trước khi hắn kịp nhìn rõ gương mặt cậu bạn ngồi bàn trước, Đàm Tống đã cười gian, huých nhẹ hắn:
"A Kỷ, vận đào hoa tới rồi đấy."
"Nhìn xem ai đang tìm cậu kìa?"
Kỷ Dực liếc qua theo hướng Đàm Tống chỉ.
Trước cửa lớp, một nam sinh Omega đang đứng đó.
Cậu ta mặc đồng phục mỏng manh, sống lưng thẳng tắp, áo sơ mi sơ vin gọn gàng, để lộ đường nét eo thon gọn. Ngũ quan tinh tế, khi ánh mắt hai người chạm nhau, cậu ta mím môi cười nhẹ.
Phong thái hào phóng, rất dễ chiếm thiện cảm của người khác.
Biểu cảm của Kỷ Dực lập tức trầm xuống.
Không nói lời nào, hắn đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Diệp Giác vốn đang dõi mắt quan sát bốn phương tám hướng lập tức tỉnh táo.
Có kịch hay rồi, cả nhà ơi!
Cậu nhanh chóng rút ra chiếc gương nhỏ mà mình đã đầu tư một số tiền lớn để mua, dùng nó để theo dõi từ xa.
Nam sinh ngoài cửa hẳn là có chuyện muốn tìm Kỷ Dực, cậu ta đưa thứ gì đó cho hắn.
Nhưng Kỷ Dực không nhận.
Biểu cảm hắn vô cùng lạnh lùng, nói gì đó khiến nam sinh kia mặt tái mét, vô thức lùi một bước.
Diệp Giác tập trung nghiên cứu khẩu hình của hai người, bỗng nghe thấy một tiếng hét nhỏ:
"A…! Xin lỗi! Lớp trưởng, xin lỗi xin lỗi!"
Lời nói đầy áy náy khiến Diệp Giác theo phản xạ ngẩng đầu.
Bùi Hành đã đứng dậy.
Bên cạnh hắn là một nữ sinh đang ôm một chiếc cốc, khuôn mặt tràn đầy hoảng loạn.
"Không sao." Bùi Hành thản nhiên lau tay áo: "Cậu về đi."
"Xin lỗi lớp trưởng… Tôi, tôi còn có khăn giấy, để tôi lấy cho cậu!"
Bạn cùng bàn của nữ sinh vội vàng chạy tới, đặt một xấp giấy lên bàn Bùi Hành.
Cả lớp hơi hỗn loạn.
Qua khe hở của đám đông, Diệp Giác có thể thấy rõ sự không thoải mái trên mặt Bùi Hành.
Hắn hơi nhíu mày, tránh khỏi bàn tay của nữ sinh đang định giúp mình lau, giọng điệu không lớn không nhỏ, nhưng lại mang theo một áp lực không thể kháng cự: "Đủ rồi. Tất cả về chỗ đi."
…..
Sương mù dày đặc dần lan tỏa.
Giống như một vùng trời riêng biệt bị ngăn cách.
Bùi Hành lau sạch nước trên tay áo.
Ở cửa sau, Kỷ Dực vẫn đang nói chuyện với Thẩm Lạc.
Một Alpha đẹp trai lạnh lùng.
Một Omega thanh tú dịu dàng.
Khi đứng cạnh nhau, khung cảnh vô cùng hài hòa.
Nhưng Bùi Hành không có chút hứng thú.
Hắn vứt khăn giấy vào thùng rác, dứt khoát xoay người quay lại chỗ ngồi.
Sau màn náo loạn ngắn ngủi, lớp học lại trở về trạng thái ồn ào vốn có.
Chỉ có một nơi là ngoại lệ.
Những Alpha trong lớp tràn đầy tò mò, ánh mắt như có như không nhìn về phía Kỷ Dực và Thẩm Lạc đang đứng ngoài cửa.
Còn ở hàng ghế cuối, vốn bị một đám Alpha hư hỏng vây quanh có một Beta nam đặc biệt nổi bật.
Cậu ta cúi đầu, đôi mắt sau cặp kính gọng đen dường như đang lạc mất tiêu cự.
Trong tay cầm một chiếc gương nhỏ bằng lòng bàn tay, ngón tay sốt ruột lần mò trên mặt, động tác chăm sóc da mặt thuần thục đến đáng kinh ngạc.
Bùi Hành thoáng khựng lại, sau đó bình tĩnh thu hồi ánh mắt.
Cùng lúc đó, trong vùng sương mù dày đặc, Diệp Giác đầu tê rần.
Cậu hoảng loạn nhìn chằm chằm vào màn sương bao trùm xung quanh.
Thấy lớp sương mù bắt đầu loang ra, cậu vội vàng đưa mắt nhìn vào gương.
Nhưng trong gương chỉ toàn là sương, ngay cả bóng dáng của cậu cũng biến mất.
Lần này cậu bị nhốt hoàn toàn trong sương, thậm chí còn không nhìn thấy chính mình!
Cái này còn thảm hơn cả bị làm mờ mosaic nữa!
Cậu suy sụp hoàn toàn: "Hệ thống? Hệ thống! Đây là cái gì? Lại là cái gì nữa đây?!"
Giọng hệ thống vang lên đầy vẻ nhàn nhã: [Là một trong những biện pháp cưỡng chế can thiệp cốt truyện.]
[Tên hiệu ứng: "Trong mắt tôi chỉ có cậu 2.0".]