[Xuyên Nhanh] Pháo Hôi Lại Bị Dòm Ngó Vì Quá Đẹp

Thế giới 1: Nhung tơ hoa hồng - Chương 1.2

Rất nhiều người ở hậu trường vô tình chạm mặt cậu, nhưng không ai dám lên tiếng chào hỏi. Chỉ khi cậu lướt qua, bóng dáng xa dần, bọn họ mới dám lộ ra vẻ mặt si mê.

Thế nhưng, Nguyên Tụng chẳng buồn bận tâm đến ánh mắt của họ. Điều cậu để ý là lớp máu giả dính nhớp nháp trên ngực, khiến cậu khó chịu muốn thay đồ ngay lập tức rồi đi tắm.

Tiếc rằng điều kiện ở hậu trường không cho phép. Cậu chỉ có thể dùng khăn ướt lau qua loa để xử lý tạm thời.

Là tam thiếu gia của phủ Công tước, Nguyên Tụng chỉ cần ngoắc ngón tay là có vô số kẻ tranh nhau phục vụ. Nhưng cậu không cần mấy con chó hoang đó dâng hiến sự ân cần. Một tiểu thiếu gia kim tôn ngọc quý như cậu vốn đã có sủng vật trung thành để hầu hạ rồi.

Khi bước vào phòng trang điểm riêng, cậu không hề bất ngờ khi thấy một thanh niên tóc nâu mặc trang phục hầu gái của vở kịch vẫn còn ngồi đó.

Nguyên Tụng chẳng thèm liếc nhìn lấy một lần, chỉ tự nhiên ngồi xuống ghế sofa giữa phòng. Nhưng Samuel đã hiểu rõ ý cậu, hắn liền mang một chậu nước ấm cùng khăn bông tiến đến.

Thanh niên quỳ một gối xuống đất, đặt chậu nước bên cạnh rồi cúi đầu giúp Nguyên Tụng cởi bỏ dải lụa trên đôi giày.

Tiểu thiếu gia kiêu ngạo nâng mí mắt, giọng điệu tràn đầy khinh miệt:

“Lên sân khấu đóng vai hầu gái của ta, xuống sân khấu cũng làm đầy tớ của ta… Samuel, sao ngươi lại có thể hèn hạ đến mức này?”

Cậu thực sự rất xấu xa. Rõ ràng là do cậu sắp đặt mọi chuyện, vậy mà vẫn cố tình giả vờ không biết, biến nó thành lời sỉ nhục đối phương.

Trong suy tính của Nguyên Tụng, lẽ ra Samuel phải trừng mắt giận dữ, nhưng vì thân phận thấp kém mà hắn không dám phản kháng. Hoặc có thể chín chắn hơn một chút, hắn che giấu cơn giận, chỉ lộ ra đôi tai hay gương mặt đỏ ửng vì tức giận. Nhưng chắc chắn không thể nào giống như bây giờ...

Hoàn toàn thờ ơ, như thể chẳng nghe thấy gì.

Samuel chỉ chuyên chú nâng chân cậu lên, tiếp tục giúp cậu tháo giày.

Không đúng… Không đúng!

Nguyên Tụng nhớ rất rõ, bây giờ mới là giai đoạn đầu của cốt truyện. Samuel vẫn chưa đạt đến cảnh giới bình thản trước mọi cảm xúc. Đối mặt với sự chế giễu của cậu, sao có thể không có chút phản ứng nào?

Rốt cuộc, đã có chuyện gì sai lệch?

“Sao không nói gì? Chẳng lẽ thiên tài có thể thi đỗ Học viện Hoàng gia dù xuất thân bình dân đã bị ta thuần hóa thành một con chó trung thành, chỉ biết vẫy đuôi cầu xin, hoàn toàn không còn chút cá tính nào sao?”