Tháng Năm là thời điểm đẹp nhất trong năm của Đế Đô Tinh. Làn gió đêm dịu dàng thổi qua, làm lay động cả hành tinh rực rỡ sắc màu. Những cánh hoa tầng tầng lớp lớp uốn lượn thành từng gợn sóng duyên dáng, quấn lấy hương thơm ngào ngạt, như thể muốn làm say lòng người qua đường.
Thế nhưng, dung mạo của thiếu nữ trên sân khấu còn cuốn hút hơn cả muôn hoa.
Nàng chỉ khoác lên người một chiếc váy dài theo phong cách đế chế, mỏng manh mà thanh tao. Lớp lụa trắng tinh rũ xuống tự nhiên, thắt lưng cao được điểm xuyết bởi một dải lụa vàng óng. Trên phần ngực áo và chân váy, những viên kim cương nhỏ lấp lánh được đính kết tinh xảo. Từng tầng ren xếp chồng lên nhau, tạo thành cánh bướm nơi tay áo, tinh mỹ mà không rườm rà.
Mái tóc đen nhánh mềm mại, làn da trắng như ngọc, giữa sắc thái đối lập của đen và trắng, đôi môi đỏ mỏng trở thành nét chấm phá duy nhất. Khuôn mặt như tuyết đọng trên gỗ mun, đẹp đến mức câu hồn đoạt phách, khiến người ta không thể rời mắt.
Vẻ đẹp ấy hòa quyện với sự phồn hoa của Đế Đô Tinh một cách hoàn mỹ. Đó là sắc đẹp phù phiếm đến cực hạn, giống như một đóa hồng nhung vừa được hái từ cành vàng lá ngọc, ngay cả đường cong cuộn nhẹ ở cánh hoa cũng kiều diễm đến mức khiến lòng người run rẩy.
Nước mắt nàng lăn dài trên gò má, tựa như chuỗi trân châu đứt dây.
Nàng kể về sự tàn nhẫn của cha anh mình, về lời hẹn ước không thành của người yêu. Cuối cùng, nàng cầm con dao rọc thư trên bàn lên, dứt khoát đâm vào trái tim mình.
Máu đỏ thẫm dần nhuộm cả vùng ngực áo. Hơi thở cuối cùng tan biến, nàng vĩnh viễn không thể mở mắt lần nữa. Người yêu đến chậm một bước, chỉ có thể ôm lấy thi thể nàng, đau đớn gào khóc, tuyệt vọng giải thích về muôn vàn trắc trở trên đường đến gặp nàng.
Câu chuyện khép lại trong bi kịch. Người yêu nàng lật đổ vương triều tội ác, nhưng cũng mất đi tình yêu duy nhất của đời mình, để rồi cô độc suốt quãng đời còn lại.
Một tình tiết cũ rích đến không thể cũ hơn, nhưng vẻ đẹp của nữ chính đủ sức khiến người ta say đắm, hoàn toàn đắm chìm vào vở kịch.
Chỉ là…
Khán giả dưới sân khấu không hề hay biết, thiếu nữ tuyệt mỹ vừa khiến họ rung động thực chất không phải nữ, mà là một thiếu niên thực thụ.
Sau khi hạ màn…
Nguyên Tụng bước xuống sân khấu, trên người vẫn còn khoác chiếc váy dài nhuốm máu. Màu trắng thuần khiết giúp cậu toát lên vẻ ngây thơ thoát tục, nhưng khi bị sắc đỏ nhuộm lấy, khí chất tự nhiên bộc lộ ra kiêu ngạo rực rỡ, như một mỹ nhân ngang tàng dùng nhan sắc làm vũ khí.