[Xuyên Nhanh] Pháo Hôi Lại Bị Dòm Ngó Vì Quá Đẹp

Thế giới 1: Nhung tơ hoa hồng - Chương 1.3

Nguyên Tụng khẽ cười nhạt, dùng mũi chân, vốn được bao bọc trong tất ren trắng, giẫm lên ngực Samuel.

Đối với Nguyên Tụng, đây là một hành động mang ý nghĩa sỉ nhục tuyệt đối: bị người khác giẫm dưới chân, cậu không tin Samuel vẫn có thể thờ ơ như không có chuyện gì xảy ra.

Dù vậy, lực chân cậu dùng không lớn. Đối với Samuel, điều này chẳng khác gì một con chim nhỏ đậu xuống l*иg ngực hắn.

Nguyên Tụng đã là người trưởng thành, nhưng khung xương nhỏ nhắn đặc trưng của người Đông Á khiến cậu trông vẫn non nớt như thiếu niên. Đặc biệt, khi mũi chân cậu được bao phủ bởi lớp ren mỏng, nó mang lại một vẻ đẹp đầy tội lỗi.

Tất nhiên Samuel nhận ra món phụ kiện tinh xảo này. Ở cảnh trước, nó là một điểm nhấn hoàn hảo kết hợp với bộ lễ phục của công chúa điện hạ.

Công chúa tinh nghịch nhấc váy lên, tháo giày cao gót, chỉ mang lớp tất mỏng này khi khiêu vũ cùng người yêu trên sân khấu.

Là thị nữ của công chúa, Samuel chỉ có thể đứng sau cánh gà, dõi theo đôi tình nhân trên sân khấu mà không cách nào tham dự. Đến khi thay trang phục giữa các màn diễn, Nguyên Tụng không có thời gian cởi đôi tất này ra, thế nên nó đã lưu lại đến bây giờ, trở thành một phần trong màn sỉ nhục Samuel.

Samuel ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lục u ám nhìn chằm chằm vào Nguyên Tụng.

Ánh mắt ấy giống như ánh mắt của một con sói săn mồi, khiến cơ thể Nguyên Tụng cứng đờ trong khoảnh khắc, đồng thời cậu nhạy cảm hơn với từng động tác của đối phương.

Cậu mở to mắt nhìn Samuel. Trước tiên hắn nắm lấy mắt cá chân cậu, sau đó tay còn lại tiếp tục men theo chân cậu mà di chuyển lên trên, dừng lại ở phần bắp chân.

Mặc dù bàn tay kia không trực tiếp chạm vào da thịt, nhưng cảm giác bị "nắm giữ trong không khí" này cũng chẳng tốt hơn là bao.

Nguyên Tụng khẽ động cổ chân, muốn thoát khỏi sự kiềm chế, nhưng vô ích. Samuel không dùng sức bóp chặt, nhưng vẫn giữ rất chắc. Trước khi đối phương có thể tiến xa hơn, Nguyên Tụng kịp thời quát lên:

“Samuel, dừng lại!”

Hiếm khi cậu mở to đôi mắt xinh đẹp để cố tạo ra uy nghiêm, nhưng đáng tiếc, cậu chưa đủ bản lĩnh. Độ rung trong giọng nói đã để lộ sự bối rối của cậu.

Trong chớp mắt, sắc đỏ như mây chiều lan từ gò má đến đuôi mắt cậu. Không biết là vì giận dữ hay vì e thẹn, khuôn mặt tinh xảo ấy giống như một quả anh đào vừa chín tới, tỏa ra hương vị mê hoặc, khiến người ta không khỏi thèm khát.