Chương 2: Hoàng đế muốn dời đô (Trung)
Ngoài cửa.
Phó Lễ An tiễn nhị muội và tam đệ đi xong, dẫn theo tiểu ngũ Phó Thần Tỉnh đứng chờ ở sân nhà. Chẳng bao lâu sau, quả nhiên từ chính sảnh vọng ra tiếng đập gõ quen thuộc. Phó Lễ An lập tức nắm bắt thời cơ, triển khai bài giảng thực tế tại chỗ: “Nếu xung quanh toàn là người thân, bằng hữu đầy nhiệt huyết, thì kẻ lười biếng không chỉ dễ bị phát hiện, mà còn dễ khiến người khác tức giận vì không làm nên trò trống gì. Thế nên, dựa vào người khác chi bằng tự dựa vào chính mình.”
Phó Thần Tỉnh nhìn vào trong nhà, thấy hai bóng người đang rượt đuổi nhau, bất giác đồng cảm gật đầu. Cha đã nhảy lên cả bàn rồi, có thể thấy rõ là rất giận dữ.
“Đại ca lại đánh Tiểu Tứ à?”
Phó Hiên còn chưa bước vào sân, giọng đã đi trước một biết vang lên từ bên ngoài.
Ngay sau đó, tiếng đập gõ trong phòng liền dừng lại. Phó Phụ đặt con dao xuống, chỉnh trang lại y phục, tinh thần sảng khoái mở cửa bước ra, để lại Phó Hi Ngôn ở đằng sau đang thở dốc nằm bẹp dưới đất như ý nguyện.
Phó Hiên bước qua cửa thùy hoa, đi đến bên cạnh Phó Lễ An và Phó Thần Tỉnh. Vừa nhìn thấy bộ dạng của hắn, Phó Phụ đã lập tức nhíu mày: “Trán của ngươi... bị sao vậy?”
Phó Hiên đưa tay sờ vào vết thương băng bó trên trán, cười nói: “Họ Sở hôm nay dẫn người chặn đường ta, nhất quyết đòi hẹn ta tỉ thí.”
Phó Phụ cau mày: “Đang yên đang lành, sao lại đòi tỉ thí?”
"Hắn muốn đi Lạc Dương, định dùng ta làm bàn đạp! Đáng tiếc, toan tính không thành, lại mất cả chì lẫn chài. Hắn mời người của Bộ Binh đến, nhưng cuối cùng lại thua, không thể chối cãi. Không uổng công ta mấy năm nay ẩn nhẫn, giả vờ yếu đuối trước mặt người đời.”
Phó Phụ không phải không biết tình hình trong thành những ngày gần đây, nhưng vì bản tính thận trọng, vẫn không khỏi bất an: "Dù sao Vũ Lâm Vệ cũng là nơi chịu sự chi phối của hoàng quyền. Các ngươi âm thầm tỉ thí, lỡ chọc giận vị kia...”
Phó Hiên cười lạnh: "Khói lửa khắp thành chẳng phải là đúng như ý hắn hay sao?"
Những năm qua, nếu không có tên cẩu hoàng đế kia ngầm kích động, thì hắn và Sở Quang cũng không đến mức nước lửa bất dung.
Triết lý xử thế của cẩu hoàng đế kia có hai điều:
Một.
Những kẻ ngứa mắt sớm muộn cũng phải gϊếŧ, càng nhịn lâu, gϊếŧ được càng nhiều.
Hai.
Thuộc hạ đấu đá càng kịch liệt, cái ghế dưới mông gã càng vững chắc.
Phó Phụ mặc dù hiểu rõ đạo lý này, nhưng bản tính ông bảo thủ, luôn cầu an, dù tranh đấu cũng thích âm thầm, không phô trương. Tuy vậy, ông vẫn luôn ủng hộ Phó Hiên, liền nói: “Được, ta mới nhận được vài món đồ, ngươi có thể mang đi biếu người.”
Phủ Phó gia sa sút chỉ là chuyện của hai đời gần đây.
Lão Vĩnh Phong Bá không có tài cán gì đáng kể, chỉ giỏi tranh đấu trong nhà. Đấu đến mức làm cả Phó gia tổn thương nguyên khí nặng nề, chi chính thành chi phụ, chúng bạn xa lánh. May mắn thay, mối giao thiệp trong quân đội và nền tảng gia tộc vẫn còn. Hiện tại lại đúng dịp dời đô, nếu biết cách tính toán, có lẽ có thể trở lại trung tâm quyền lực.
Phó Phụ và Phó Hiên nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên ý chí chiến đấu.
Cuộc trò chuyện đi vào vấn đề chính, thế hệ trẻ không chen lời được. Thấy Phó Lễ An dẫn Phó Thần Tỉnh rời đi, Phó Hi Ngôn cũng nhanh chân bám theo. Vừa ra khỏi sân, y đã bày ra bộ mặt khổ sở từ biệt các huynh đệ, tay đỡ eo, bước chậm rãi đi về. Nhưng vừa khuất tầm mắt mọi người, lưng y liền thẳng tắp, miệng ngâm nga một bài hát dân gian.
Đống mỡ này của y cũng không phải là uổng công dưỡng đâu! Hồi nhỏ y leo trèo khắp nơi, từ mái nhà cho đến tường thành. Dù dao, thương, gậy, gộc có đánh kiểu gì, y vẫn không hề hấn gì. Huống chi là cha y miệng cứng lòng mềm chỉ "gãi ngứa".
Đang ngân nga đến đoạn “hừ hừ ha hả”, sau lưng mơ hồ nghe thấy động tĩnh. Vừa mới khom lưng, vai y đã bị bắt lấy.
Phó Hiên vừa tức vừa buồn cười nói: “Đừng giả bộ nữa. Cha đánh con bao năm nay, đã lần nào đánh thật chưa?”
Phó Hi Ngôn bất đắc dĩ đứng thẳng người: “Nhưng cũng không có lần nào là không đánh cả.”
“Đừng trách cha con sốt ruột, con đã mười sáu rồi, cũng nên có tính toán cho tương lai.”
Phó Hi Ngôn do dự hồi lâu, thử dò hỏi: “Người cũng nghĩ con nên đi liên hôn?”
Phó Hiên ngỡ ngàng: “Có đối tượng rồi?”
Phó Hi Ngôn còn ngạc nhiên hơn: “Chẳng phải là ép duyên sao?”
Một thoáng ngượng ngùng trôi qua, Phó Hiên khẽ hắng giọng: "Nam nhi chí tại bốn phương. Tuổi con bây giờ, hẳn là nên lập nghiệp trước.”
Phó Hi Ngôn: “...”
Đừng tưởng rằng người nói khéo là ta không nhận ra người và ca ca người đều là cùng một giuộc!
Phó Hi Ngôn giang tay: "Nhưng mà ta văn không thành, võ cũng không xong."
Trời chẳng sáng sủa, người lại sầu lo.
Dưới đề tài xuyên không trọng sinh, có phế vật nào mà không cố gắng?
Nhất là khi biết đây là một thế giới võ hiệp cao siêu có thể bay lên trời chui xuống đất, y đã chuẩn bị sẵn tâm thế cho màn nghịch tập... Không, là một bước lên trời. Khi còn mặc tã hở đáy, đã bắt đầu tập trung bình tấn, kể cả gió lạnh thấu xương thổi qua hành lang cũng không thể dập tắt lòng nhiệt huyết tập võ của y.
Đến năm năm tuổi, độ tuổi thích hợp để chính thức luyện võ, Phó Hiên đã tặng y cuốn “Thiên Cương Hỗn Nguyên Công”, nghe nói nếu luyện thành có thể lọt vào hàng ngũ cao thủ nhất lưu.
Tên của bí tịch nghe có vẻ hơi bình thường, nhưng cách y luyện thì không tầm thường chút nào. Chỉ trong hai năm, y đã bước chân vào chân nguyên kỳ.
Chân nguyên trong thế giới này giống như linh căn trong thế giới tiên hiệp, là chỉ số quyết định một người có thể luyện võ hay không. Có chân nguyên, con người mới có thể thông qua việc ngồi tĩnh tọa tu tập, hấp thu tinh hoa trời đất, chuyển hóa thành chân khí, dịch cân tẩy tủy, theo đuổi cảnh giới cao thâm hơn.
Phó gia vốn có thiên phú võ đạo bình thường, nên việc y đạt đến chân nguyên kỳ khi mới bảy tuổi khiến cả nhà vô cùng ngạc nhiên và vui mừng một phen. Nhưng tiếc thay, niềm vui chẳng kéo dài. Người khác sau khi đạt chân nguyên kỳ liền cảm nhận được chân khí lưu chuyển, còn y thì chỉ có Chân Nguyên mà không có chân khí. Cảm giác này giống như vừa lắp ráp xong một chiếc máy tính nhưng nó lại chết máy!
May mắn là người Phó gia rộng lượng, không ai hắt hủi y, thậm chí còn tìm mọi cách an ủi y.
Quả nhiên, Phó Hiên dỗ dành: “Thực ra, con chính là thiên phú dị bẩm, chỉ là cơ thể gặp vấn đề. Tiểu thần y không chữa được thì còn có sư phụ cậu ấy – lão thần y. Đến lúc đó, việc con thoát thai nhập đạo là điều hoàn toàn có thể.”
Phó Hi Ngôn im lặng không nói.
Hỏi thần y, uống thuốc, rèn thân, tìm kiếm cao thủ dân gian... mọi cách y có thể nghĩ đến đều đã thử, chỉ còn thiếu việc nhảy vực tìm bí tịch nữa thôi. Nhưng con đường của người thường ai đi ai biết, không có tác giả bật hack thì muốn vượt phàm thực sự là một siêu thử thách khó nhằn!
Y nghĩ người sống không thể để nướ© ŧıểυ dồn chết, không thể "kiếm quét càn khôn" thì quyền khuynh thiên hạ cũng không tệ. Thế là năm mười ba tuổi, y đổi đường đi – không thông võ đạo, thì ta sẽ học văn, thi cử, đỗ trạng nguyên, vào triều làm quan, cũng có thể chạm đến đỉnh cao đời người!
Đáng tiếc thay, quãng đời học tự nhiên ở kiếp trước đã dự báo trước cho y rằng y và văn chương sẽ vô duyên ba đời ba kiếp — tiếng Trung giản thể còn học không hiểu, nói chi đến Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang? Hai năm vật lộn với "Ôi chao", "Than ôi"*, y cuối cùng cũng tuyên bố làm cá mặn để giữ thể diện cho cha. Mỗi ngày bị ép học thuộc nào gió xoáy, sấm chớp, sương trăng là gì, nào mây, mưa, tuyết, sương ghép đôi ra sao, đầu óc y mơ màng đến nỗi bảng tuần hoàn nguyên tố cũng thuộc không xong.
*Ôi chao, Than ôi đều là những thán từ cổ trong văn ngôn Trung Quốc.
Phó Hiên thấy Phó Hi Ngôn chán nản nhìn lên bầu trời đêm mà ngẩn người, trong lòng không khỏi xót xa. Phó gia có thể đi đến ngày hôm nay, không phải nhờ trời cao thương hại, mà là nhờ một lòng một dạ, đồng tâm hiệp lực. Chỉ cần là con cháu Phó gia, không sinh lòng phản nghịch, bất kể thiên phú xuất chúng hay kém cỏi, hắn đều sẽ tìm cách cho một chỗ ngồi.
Phó Hiên kiên định như bàn thạch: "Tiểu Tứ à."
Ặc. Phó Hi Ngôn thành khẩn nói: "Hay là gọi con là Lão Tứ đi."
Phó Hiên lập tức thuận theo: "Được, Lão Tứ à."
Mỗi lần nghe thấy cái tên này, Phó Hi Ngôn đều có chút hốt hoảng chưa yên.... May mà năm ngoái, nhờ màn "tuyệt vọng" của mình, y đã thành công khiến cha đổi cho một cái tên mới. Y đành thỏa hiệp: "...Gọi Tiểu Tứ cũng được."
Phó Hiên bỏ qua cái chủ đề rất dễ bị kéo dài này: "Sáng mai, con theo ta đến Vũ Lâm Vệ báo danh."
Phó Hi Ngôn thoáng sững sờ: "Không phải nói cửa vào Vũ Lâm Vệ rất cao sao?" Nghe nói không ít đích tử của các công hầu quý tộc còn đang xếp hàng.
"Con có Chân Nguyên, lại xuất thân từ phủ Vĩnh Phong Bá, gia nhập là dư sức." Với tư cách là chỉ huy đồng tri, Phó Hiên sớm đã có thể dùng chức quyền để mở toang cửa sau ra, chỉ là trước đây còn lo Sở Quang gây khó dễ. Nhưng giờ hai bên đã chính diện xé rách mặt, tất nhiên hắn phải nhanh chóng lên kế hoạch.
Phó Hi Ngôn trong lòng không muốn. Những năm qua, không phải y chưa từng nghĩ đến việc giúp đỡ gia đình, tham gia xã giao. Nhưng đáng tiếc, trong cái thế giới nhìn mặt mà đối đãi này, y lại là ngoại lệ – chưa cần nhìn mặt, chỉ cần dáng người thôi đã bị người ta châm chọc, mỉa mai đủ điều.
May mà kiếp trước kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thường xuyên cãi vã với gà mờ trong game, nếu không y đã uất ức mà tự bế từ lâu.
Nhưng tấm lòng chân thành của Phó Hiên khiến y không tiện từ chối thẳng thừng: "Làm Vũ Lâm Vệ có khổ lắm không?"
"Yên tâm, có ta đây." Phó Hiên giả vờ không thấy vẻ không tình nguyện trên mặt y, mỉm cười hỏi: "Con sẽ không làm ta thất vọng chứ?"
Phó Hi Ngôn: "..."
Đừng hỏi, hỏi tức là sẽ thất vọng.
Y nghiêm túc nhìn thúc mình, hít một hơi thật sâu... Thôi vậy, hôm nay vừa bị cha đánh xong, loại chuyện ăn đòn thế này tốt nhất không nên xảy ra liên tiếp, khoảng cách quá gần nhau.
Với tâm trạng nặng trĩu y trở về phòng, úp mặt xuống giường nằm một lúc, rồi bỗng sinh khí dồi dào nhảy cỡn lên. Từ bên giường kéo ra một cái giỏ trúc, lục lọi rồi gọi tiểu tư: "Mỡ heo hết rồi, xuống bếp lấy thêm đi."
Tiểu tư mày chau mặt ủ: "Thiếu gia lại định làm cái thứ gọi là xà phòng đó hả? Muộn thế này rồi, hay là để mai làm?"
Phó Hi Ngôn cười lạnh: "Ngày mai lại ngày mai, ngày mai nhiều đến thế. Thiếu gia ta là người hành động mau lẹ, đương nhiên muốn làm là phải làm ngay."
Sau khi từ bỏ cả võ lãn văn, y bắt đầu suy tính đến việc phát triển khoa học kỹ thuật của thế giới này. Cái gọi là tuyên bố "nằm không’ chỉ là ngụy trang, nếu không thì với tính khí của cha y, nào để y có thời gian mà nghiên cứu. Y đã tính toán cả rồi, sau khi dời đô, ở lại Cảo Kinh, trời thì cao hoàng đế thì xa, thuận lợi cho y lập phòng thí nghiệm riêng. Xà phòng chỉ là bước đầu tiên, kế tiếp còn có xi măng, thủy tinh, nhựa... Nói chung, không thể để cơ sở vật chất kém cỏi cản trở tài năng của y!
Đúng vậy, dụng củ không đủ, thành quả mới phế.
Y đã vì bản thân mà tìm được một cái cớ hoàn hảo cho việc mãi không làm ra được loại xà phòng thơm trong tưởng tượng.
Hì hục...
Hì hục...
Trăng đã lêи đỉиɦ đầu.
Tiểu tư đã gục xuống bàn, ngủ say đến nỗi nước miếng chảy thành dòng.
Phó Hi Ngôn thành thạo dọn dẹp nguyên liệu và đống thành phẩm thất bại, cất cuốn "Chemistry" vào lại trong rương, rồi mới lên giường ngủ.
Nhưng vì đã qua cơn buồn ngủ, tinh thần lại hưng phấn quá mức.
Y nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, không nhịn được ngồi dậy tĩnh tọa.
Nội dung trong “Thiên Cương Hỗn Nguyên Công” đã sớm khắc sâu vào trí nhớ, đặc biệt là các đường dẫn vận hành chân khí. Trong sáu năm kiên trì không ngừng nghỉ, nó không lúc nào không ở trong đầu y.
Dẫu đến giờ, vẫn khắc cốt ghi tâm.
Sắc trời, dần sáng.