Củi Mập Không Phế Muốn Vùng Lên

Chương 1

Chương 1: Hoàng Đế Muốn Dời Đô (Thượng)

Vừa qua Tết Trung Thu, bầu trời hoàng cung Bắc Chu đã tụ tập tử khí, thánh quang bao phủ, tiếng sấm trên chín tầng mây chực chờ mà chưa giáng xuống, như thể đang ấp ủ khí thế khai thiên lập địa.

Khâm Thiên Giám viết: “Trời ban điềm lành, quốc gia cát tường.”

Văn võ bá quan trong lòng cảm thấy không lành: Kẻ nịnh nọt mở miệng, hoàng đế lại muốn làm chuyện kỳ quặc.

Quả nhiên, trong lúc lâm triều hoàng đế thở hắt ra một hơi nặng nề...

Trẫm muốn dời đô đến Lạc Dương!

Nếu đổi lại là hoàng đế khác nói câu này, đám văn võ đại thần bên dưới chắc chắn sẽ nhất tề xông lên, nước bọt bay tung tóe khắp điện như mưa, nhất định phải để vị cấp trên “chó má” này biết rằng, đất nước không phải chỗ để gã muốn làm gì thì làm, nhà không phải cứ nói dời là có thể dời!

Nhưng khổ nỗi, vị bệ hạ Bắc Chu này lại có sở trường chặt đầu.

Ngươi dám phun nước miếng. Vậy gã sẽ cho ngươi phun máu. Một người dám cãi, một nhà bị tru diệt. Đích thân đưa đao đến tận nơi, phục vụ chu đáo. Bởi vậy, dù các đại thần trong lòng không ngừng oán than, ngoài mặt vẫn đành cung kính, run rẩy mà nhận lấy củ khoai nóng bỏng tay này.

Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó. Hoàng đế thừa hiểu đám thuộc hạ này chuyên "ngoài mặt nghe lời, trong lòng chống đối", liền vung tay ném một miếng mồi nhử xuống hồ — giao cho nội các thảo luận phân chia xem ai sẽ chuyển đến Lạc Dương và ai sẽ ở lại Cảo Kinh.

Thảo luận cái gì chứ, thảo nê mã thì đúng hơn!

Đám vô dụng ấy vừa lẩm bẩm chửi rủa vừa cắn răng liều mạng.

Hoàng đế nói, dời đô là để uy hϊếp Nam Ngu, thể hiện quyết tâm thống nhất thiên hạ của Bắc Chu! Cảo Kinh sau này sẽ thành kinh đô phụ, nắm giữ hậu phương lớn trong tay, như mạch máu của đất nước, không thể xem nhẹ.

Các đại thần đồng loạt bày tỏ: nếu cả hai nơi đều quan trọng như thế, vậy thì chúng ta "tự do" lựa chọn đến Lạc Dương. Dẫu sao, không thổi được gió bên gối thì cũng không thể ngồi húp gió Tây Bắc được! Gọi là "xa thơm gần thối", nhưng nếu xa đến cả ngàn dặm, thì có là mũi chó cũng chẳng ngửi được hương thơm nào nữa đâu!

Thế là, khi phân chia nhóm, các đại thần bắt đầu thể hiện tinh thần hy sinh cao cả...

Bên này vừa đứng ra hô hào sẽ đến tân đô khai hoang, nhường lại mảnh đất phồn vinh, giàu có Cảo Kinh cho đồng liêu thân yêu nhất. Bên kia đã lập tức tự nguyện xung phong nhận việc, quyết muốn lấy thân làm gương, dẫn đầu đến Lạc Dương chịu khổ.

Hai bên nhường qua nhường lại vài lần, phát hiện đám "chó chết" phía đối diện vậy mà cũng không ai nhúc nhích, liền tức giận dâng trào, mưu mô ác độc cũng theo đó mà sinh ra...

Những ngày này, Cảo Kinh đột nhiên xảy ra hơn chục vụ ẩu đả nghiêm trọng giữa đám gia nô, mà ai cũng có bối cảnh không nhỏ. Kim Ngô Vệ nghe tin chạy đến dẹp loạn, nhìn qua đội hình ra sân tráng lệ của cả hai phe, chỉ có thể mang nước đến cho hai bên để cổ vũ, khuyên giải cũng không dám quá tay.

Trong lúc nhất thời, Cảo Kinh gió mây cuồn cuộn, ầm ĩ không ngơi.

Nhưng thế giới rộng lớn như vậy, luôn sẽ có những con cá mặn chẳng buồn tranh đấu, chỉ muốn nằm dài ở nhà. Ví dụ như Phó Hi Ngôn sống với phương châm "Cầu mong người thân, bạn bè hăm hở tiến lên, còn mình thì cứ nằm hưởng thành quả."

Nhớ năm ấy, khi y vẫn còn được gọi là Phó Hôn Định, ở tuổi tác đã "cao" là 15 vẫn ngồi chồm hổm trong lớp vỡ lòng của Phó gia mà học ké. Tôn chỉ sống ấy vừa thốt ra, cả lớp lặng ngắt. Phụ thân y là Phó Phụ tối đó đen mặt sửa ngay tên cho y. Nếu không vì sợ bị người ngoài chê cười, có khi ông đã đổi thành Phó Câm Miệng, Phó Ngậm Họng, hoặc Phó Còn Nói Bậy Nói Bạ Là Lão Tử Đập Ngươi rồi.

Nhưng rõ ràng, chỉ dựa vào cái tên mà muốn thay đổi tính cách của cả một con người thì rõ ràng là không thực tế.

Đến tận bây giờ, Phó Hi Ngôn vẫn không hề có dấu hiệu Hi Ngôn Quả Ngữ*. Ngay cả khi ở một mình trong phòng, y cũng phải lẩm bẩm không ngừng.

*Nói ít làm nhiều

"Hydro, heli, lithi, beri, boron, carbon, nitơ, oxy, flo, neon... sau đó là gì nhỉ?"

Y chống cằm suy nghĩ một hồi, vẫn không nhớ ra, đành lật lại quyển sổ tay hồi bé — trên đó là bảng nguyên tố hóa học được chế thành bài vè dễ nhớ.

"À, thì ra là natri, magie, nhôm, silic!"

Y lặng lẽ ngồi thêm một lúc, đột nhiên ôm đầu thở dài, tự nhủ: “Hồi mới khôi phục trí nhớ, rõ ràng nhớ kỹ lắm mà. Tuổi càng lớn lại càng hay quên. Ầy, may mà xuyên không, chứ nếu phải thi đại học, với trình độ này thì trường nghề cũng chẳng đỗ nổi.”

Phó Hy Ngôn buồn bã gấp cuốn sổ lại.

Bìa sổ viết nguệch ngoạc hai chữ “Chemistry” bằng bút lông. Vì phòng có quá nhiều người qua lại, y không dám viết quá rõ ràng, dù sao chỉ cần mình đọc hiểu là đủ rồi.

Từng có lần, một tiểu tư tình cờ bắt gặp, nhưng chỉ nghĩ là y nguệch ngoạc lung tung, nên cũng không để tâm.

Y cẩn thận cất cuốn sổ vào rương bách bảo, cùng với những cuốn ghi chép khác như Toán, Vật lý, Tiếng Anh... Những kiến thức bên trong tuy cơ bản, nhưng lại là mầm mống cho khoa học của triều đại này, và cũng là bàn tay vàng duy nhất của y trong hai kiếp làm người.

Kiếp trước, y vì cứu người mà chết đuối, mang theo công đức hơn xây bảy tòa tháp chuyển thế làm con thứ của gia chủ Phó gia. Không biết có phải uống nhầm canh Mạnh Bà hết hạn hay không mà từ năm ba tuổi, ký ức kiếp trước của y dần dần hồi phục.

Dù là thứ tử, nhưng cuộc sống của y cũng không đến nỗi nào.

Phụ thân y, Phó Phụ, là con trưởng của chi trưởng. Sau khi ông nội y, Vĩnh Phong Bá, qua đời, Phó Phụ thừa kế tước vị, trở thành gia chủ đời này. Từ đó, trên chân mày ông như khắc bảy chữ to: "Đều phải vì ta làm vẻ vang gia tộc!". Ông thừa hưởng hoàn hảo tinh thần bóc lột của Chu Bái Bì*, vì hiệu suất của bá phủ, ngay cả con thứ cũng không tha.

*Chu Bái Bì: Là một tên địa chủ ác bá dưới ngòi bút của tác giả Cao Ngọc Bá trong truyện Nửa Đêm Gà Gáy. Bái bì ở đây còn có nghĩa là lột da.

— Đây cũng chính là nguyên nhân khiến chỉ số hạnh phúc của Phó Hi Ngôn không thể đạt đến đỉnh điểm.

Mẹ ruột y, Bạch di nương, sau khi sinh y không lâu đã qua đời, không để lại ấn tượng gì. Phó phu nhân – chủ mẫu đương thời, là một "nhà quản lý chuyên nghiệp" đáng tin cậy, quản lý trong nhà gọn gàng đâu ra đấy, nhưng mọi việc ngoài trách nhiệm đó ra thì bà đều không can thiệp. Nhờ bà mà các di nương cũng không có cơ hội nhập vai trong mấy kịch bản đấu đá chốn nội trạch.

Nhị cô Phó Huệ Nhiên, khi y còn nhỏ đã gả cho Thế tử Hải Tây Công, rồi theo chồng đến trấn thủ biên cương. Tam thúc Phó Hiên, từ nhỏ đã tòng quân, tiếp quản thế lực quân sự của Phó gia, hiện là Chỉ huy đồng tri của Vũ Lâm Vệ, đến nay vẫn chưa thành thân.

— Phó Hi Ngôn cảm thấy, chắc chắn Tam thúc ngày trước từng có một mối tình đẹp đẽ nhưng bi thương, đáng để ca ngợi nhưng lại không ai biết đến. Đáng tiếc, cha y miệng kín như bưng.

Y có hai người ca ca, Phó Lễ An và Phó Đông Ôn, một đích một thứ, cả hai đều rất chăm chỉ học hành. Thứ tỷ Phó Hạ Thanh thì vừa xinh đẹp vừa có chất giọng ngọt ngào. Dưới y còn một thứ đệ, Phó Thần Tỉnh, tuy mới nhập học lớp vỡ lòng, nhưng trông có lẽ cũng là một hạt giống tốt

— Nhìn mà xem! Anh chị em ai nấy đều chăm chỉ như vậy, thế mà cha y vẫn không chịu buông tha cho y. Kiểu "bản thân thì muốn nằm yên hưởng lợi nhưng lại mong con cái phải hóa rồng hóa phượng" của người cha tiêu chuẩn kép này đúng là làm người ta tức lộn ruột!

Ngoài ra, còn có vài chi thứ khác có quan hệ không quá tốt.

Tuy nhiên, trong bối cảnh của Bắc Chu, kiểu đại gia đình ba, bốn con mỗi thế hệ như nhà họ Phó lại được xem là "nhân khẩu thưa thớt". Hèn chi mấy lời nói "cá mặn" của Phó Hi Ngôn lại có thể khiến cha y nổi trận lôi đình. Dù sao, ở bất kỳ thời đại nào, lãng phí tài nguyên hạn chế đều là điều đáng xấu hổ!

Phó Hi Ngôn cũng biết rõ điều này. Vì vậy, khi cha y lại lần nữa nhắc đến chuyện dời đô sau bữa cơm, y đã lập tức đứng lên, trịnh trọng tuyên bố rằng sẽ nghe theo chỉ thị của hoàng đế, ở lại Cảo Kinh để trấn giữ hậu phương lớn cho gia tộc.

Cả phòng bỗng im lặng.

Phó phu nhân ung dung đứng dậy, gọi mấy di nương rời đi.

Phó Lễ An ý vị thâm trường vỗ vai đứa đệ đệ thích làm cá mặn của mình, rồi dẫn các đệ đệ muội muội khác rời khỏi hiện trường sắp diễn ra cảnh không phù hợp với trẻ em. Trước khi đi, còn chu đáo đóng kín cửa lại.

Trong phòng chỉ còn Phó Phụ đang uy nghi ngồi trên ghế bất động. Phía sau ông là thanh đại đao nạm kim tuyến đặt trên giá, đang khẽ run run, tỏ vẻ háo hức muốn được ra ngoài dạo chơi.

Phó Hi Ngôn: "…"

Có một loại… dự cảm chẳng lành…

Phó Hi Ngôn bất an rung chân, cố giữ vẻ cây ngay không sợ chết đứng: "Ta chỉ nghe theo lời hoàng đế thôi mà." Gõ bảng đen! Gạch chân! Đây tuyệt đối là quan điểm chính trị đúng đắn!

Phó Phụ nhìn đứa con trai từ nhỏ đến lớn đều có chút khác người của mình, bất giác thở dài. Người ta nói con cái là nợ, nhưng sao ông lại sinh ra hẳn một cục nợ luôn thế này!

Ông nói: "Con nghĩ hoàng đế giống con, nghĩ gì nói nấy sao? Trước khi ban chiếu dời đô, người ta đã ngấm ngầm lôi kéo không biết bao nhiêu người. Đừng nhìn mấy gia tộc quyền quý trước mặt khóc lóc thảm thiết, biết đâu sau lưng họ đã sớm mua xong ruộng đất ở Lạc Dương, chỉ chờ dọn nhà. Chúng ta không nhận được tin tức gì, chỉ chứng tỏ chúng ta chẳng có vị thế gì cả! Con muốn ở lại trấn giữ đại bản doanh Cảo Kinh, trước tiên phải xem chúng ta có thể đến được Lạc Dương hay không.”

"Vậy sao người còn không cố gắng đi?" Phó Hi Ngôn nhỏ giọng lầu bầu, "Lúc nào cũng bảo con không có chí tiến thủ, rõ ràng người cũng rất cá mặn mà."

Phó Phụ hít sâu một hơi: "Lại đây!"

Phó Hi Ngôn mặt đầy phản kháng, trề môi lẩm bẩm: "Cha xem đi, đã bảo mình không cá mặn mà còn đánh con, còn bắt con tự đi nộp mạng.”



Nhịn.

Nhịn.

Con bất hiếu thì vẫn là “con”!

Phó Phụ cố nặn ra nụ cười: “…Không đánh con.”

Phó Hi Ngôn liếc nhìn thanh đao, lại nhìn ông, bán tín bán nghi: “Nói xạo là mập lên mười cân.”

Phó Phụ cuối cùng cũng nổi quạu: “Con nhìn lại mình đi! Mập đến mức nào rồi, hóa ra từ bé đến giờ chưa từng nói ra câu nào thật lòng!”

Phó Hi Ngôn: “…”

Đánh người thì không đánh mặt, mắng người thì không bóc mẽ khuyết điểm, người đúng là một ông bố tồi!

Phó Hi Ngôn ấm ức: “Con mập cũng đâu phải do con muốn vậy.”

Nói cũng lạ, người nhà y ai nấy đều có dáng vóc bình thường. Chỉ có y, nghe nói khi mới sinh đã nặng 12 cân, tròn như quả bóng, từ đó đến giờ chẳng xì hơi bao giờ. Hồi nhỏ thì còn dễ thương, nhưng đến tuổi thiếu niên thì có hơi đáng sợ.

Thế nên từ năm 5 tuổi, y đã có ý thức giảm cân. Từ tập thể dục, uống thuốc, nhịn ăn, đến ngậm miệng ngồi thiền tu hành suốt một tuần… Y đã nỗ lực suốt tám năm trời, nhưng càng nỗ lực càng thấy đau lòng. Đống thịt trên người y cứ như phần thưởng thêm vậy, ngày càng nhiều. Đến khi cân nặng vượt quá 200 cân, y quyết định nằm im chịu trận.

Phó Phụ cũng nhớ lại những ngày Phó Hi Ngôn còn nhỏ, không ngủ nướng, trời chưa sáng đã dậy lắc thịt—à không, chạy bộ. Nghĩ đến đây, ông có chút đau lòng, liền gọi: "Lão Tứ à."

Phó Hi Ngôn rùng mình một cái, mỗi lần cha y gọi như vậy, y lại liên tưởng đến Tứ A Ca chết vì làm việc quá sức: "Cha à, có gì nói thẳng đi, đừng chơi cái kiểu khẩu phật tâm xà nhé."

Mặt Phó Phụ hơi co giật: "Con người sống trên đời, không chỉ có hai đường văn võ."

Phó Hi Ngôn ngây người một lúc, rồi chợt hoảng sợ: "Chẳng lẽ cha muốn con đi liên hôn?"

"... Liên hôn là để làm thông gia, chứ không phải làm kẻ thù." Phó Phụ nhìn gương mặt tròn trịa của Phó Hi Ngôn, có chút ngập ngừng. Dù khuôn mặt kia có tròn cỡ nào, nhưng đôi mắt đen nhánh như hai hạt nho trên đó lại vô cùng lấp lánh, khiến ông nhớ đến mẫu thân hào hoa phong nhã của Phó Hi Ngôn. Lúc nhỏ, ngũ quan của Lão Tứ trông đã rất giống mẫu thân, nếu không phải vì quá tròn trĩnh, mũm mĩm, thì chỉ riêng gương mặt thôi cũng đủ để khiến người đến xếp hàng cầu thân đạp nát cửa Phó gia rồi.

Đáng tiếc.

Phó Phụ lắc đầu, từ bỏ những ảo tưởng không thực tế, rồi nói tiếp: "Vẫn phải tìm một gia đình thật sự cam tâm tình nguyện mới được." Ông đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không hề nhận ra gương mặt trắng nõn của con trai đối diện đã chuyển thành màu đen như đít nồi.

Phó Hi Ngôn tức giận phồng má: "Sao cha biết không có gia đình nào cam tâm tình nguyện chứ?" Dương Ngọc Hoàn còn có thể gặp được Thọ Vương và Đường Minh Hoàng, tại sao y lại không thể?

Phó Phụ khinh thường: "Có câu, cưới vợ cưới đức hạnh không cưới sắc, lấy chồng lấy tâm không lấy của. Có nhà nào mà nữ nhi muốn gả cho một tên lười nhác, cả đời chỉ mơ nằm yên như con không?"

Quá đáng quá đáng thật, không thể chịu nổi. Phó Hi Ngôn nghĩ nát óc, cuối cùng cũng tìm ra được lời phản bác, bèn ưỡn ngực đáp: "Con đức hạnh mà!"

Phó Phụ: "... "