Vương Gia Giả Mạo

Chương 5

Cậu mở mắt ra, lập tức bắt gặp một ánh mắt sắc bén lạnh lẽo. Đó là một người đàn ông mặt mày xám xanh đang nhìn chằm chằm cậu.

Người đó rất gầy, nhưng là cái gầy cứng cáp, sắc bén như một thanh kiếm, mà lại là một thanh kiếm mang đầy tử khí. Đôi mắt dài nhỏ, mí đơn, đuôi mắt hơi xếch lên, khiến người ta có cảm giác vừa ngông cuồng vừa hung hãn.

Ngay cả khi ban phát ân sủng, hắn cũng giống như đang đạp lên cổ người khác.

Phù Diệp: “...”

Cậu thà tiếp tục giả vờ ngủ còn hơn.

“Điện hạ, ngài tỉnh rồi.” Một lão thái giám bên cạnh lập tức khẽ cúi người tiến lên.

Nhìn trang phục và phong thái, người này rõ ràng cao quý hơn hẳn các nội quan khác, có lẽ là thái giám tổng quản.

Không thể tiếp tục giả vờ, cậu đành ngồi dậy, đối diện với ánh mắt dài hẹp kia, lập tức làm bộ kinh hoàng: “Bệ hạ.”

Góc chăn trượt xuống, để lộ chiếc cổ trắng nõn mảnh mai. Làn da trắng mịn như phát sáng.

“Trông không giống lúc nhỏ nữa.” Người kia đột nhiên nói.

Phù Diệp: “!!”

“Người trưởng thành, ngũ quan luôn thay đổi theo thời gian.” Lão thái giám tiếp lời, “Theo lão nô thấy, miệng và cằm của điện hạ rất giống bệ hạ.”

Câu nói này khiến cậu bất giác nhớ đến Lệnh phi trong Hoàn Châu Cách Cách. Lúc nhỏ xem, thấy Lệnh phi như tiên nữ; lớn lên mới nhận ra thủ đoạn cung đấu của bà không hề yếu.

Cậu đang định xem vị công công này thực sự hiền từ hay có tâm cơ thì đã bị người kia nắm lấy cằm.

Đôi tay đó thon dài, các khớp xương gồ lên xanh đen, nhưng lòng bàn tay lại thô ráp, không giống tay của người quen hưởng vinh hoa phú quý.

Hắn giữ lấy cằm cậu, nhìn chằm chằm.

Tay rất nóng, mắt cũng đỏ, chẳng lẽ bạo quân này vừa dùng thuốc gì sao!

Phù Diệp không dám động đậy.

Một vị ngọt tanh xộc lên miệng, cậu vội mím môi lại. May mà Tiểu Ái không quá tàn nhẫn, cậu chỉ cảm thấy chút tanh ở cổ họng, liền nuốt xuống. Nghĩ rằng nên thể hiện vẻ dễ thương lấy lòng, cậu bèn cười khẽ một cái.

Không ngờ, đối phương lập tức buông cằm cậu ra như thể vừa nhìn thấy ma.

...

Cậu cười đâu đến mức đáng sợ như vậy chứ!

Cậu xuyên không mà, biết bao người từng nói nụ cười của cậu đẹp động lòng người cơ mà!

Người kia đứng dậy, vuốt vuốt ngón tay vừa chạm cằm cậu, dường như còn cảm thấy khó chịu vì làn da cậu quá mịn màng.

Lão thái giám nói: "Điện hạ còn nhớ nơi này không? Năm xưa, bệ hạ và điện hạ từng sống ở viện phía đông của Thanh Nguyên Cung này."