Vương Gia Giả Mạo

Chương 4

Phù Diệp cảm giác mình không phải đang đi gặp Hoàng đế, mà là đi gặp Diêm Vương.

Họ đi đến trước một cung điện. Đây không phải cung điện lớn nhất trong số các cung điện, vị trí cũng khá hẻo lánh, được xây hoàn toàn bằng đá xanh, toát ra sự lạnh lẽo hơn hẳn những nơi khác.

“Quý nhân xin chờ ở đây, nô tài vào thông báo một tiếng.”

Nội quan mặc hồng bào bước vào trong, để cậu đứng đợi bên ngoài. Dưới hành lang, có khoảng chục thái giám mặc áo xanh, thắt đai ngọc đen, đứng bất động như tượng.

Không khí quá tĩnh lặng, đến mức cậu phải cố nhịn cả ho để không phá vỡ sự im ắng.

Hoàng đế quả là biết cách tạo dáng. Cậu đứng bên ngoài đến mức chân tê cứng, người phủ đầy tuyết.

Tiểu Ái: [Đừng căng thẳng, nhớ kỹ lời ta dặn!]

Ngay lúc đó, nội quan mặc hồng bào quay ra, thái độ cực kỳ cung kính: “Quý nhân, mời.”

Người đó vén tấm rèm dày lên, một luồng hơi ấm phả vào mặt cậu. Phù Diệp cúi đầu bước qua bậu cửa cao, bên trong cung điện ấm áp như mùa xuân, nhưng mùi thuốc nồng nặc. Cậu gần như đông cứng, nay bị hơi nóng làm cho đầu óc quay cuồng. Đi thêm vài bước, có người bước ra, cậu vội tháo mũ trùm đầu xuống.

Thân phận cậu chưa được xác định, phải chờ Hoàng đế quyết định, nên vừa rồi nội quan mới gọi cậu là “quý nhân” chứ không phải “hoàng tử.” Cậu cũng không biết nên tự xưng thế nào, chỉ đành quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến bệ hạ.”

Sàn nhà rất ấm, bàn tay gần như đông cứng của cậu cũng cảm nhận được hơi ấm từ mặt đất.

Cậu quỳ trên đất, thấy một bóng người bước tới gần. Ngay sau đó, cậu nhìn thấy đôi chân trần của người đó.

Đó là một đôi chân rất giống quỷ, gân guốc, xương xẩu, các khớp xương nhô ra rõ ràng, tựa như có thể đạp lên tất cả.

Ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy một bộ trường bào đen tuyền, thêu hình rồng uốn lượn bằng chỉ vàng dày đặc. Lại nhìn lên nữa, là một khuôn mặt lạnh lẽo đáng sợ, tràn đầy âm khí, từ trên cao nhìn xuống cậu, tựa như Tử Thần giáng lâm.

!!

Cậu thà ngất xỉu luôn còn hơn!

Hệ thống: [Cũng đúng. Thật đáng sợ!]

Phù Diệp: “Hả?”

Chỉ trong chớp mắt, mắt cậu tối sầm lại, và rồi… ngất thật.

Phù Diệp: Ta chịu thua!

Phù Diệp từ từ tỉnh lại, cảm giác toàn thân ê ẩm, nóng hổi.

“Chuyện gì vậy?”

Tiểu Ái: [Ta đã tạo cho ngươi một thiết lập nhân vật mới, mỹ nam ốm yếu, vừa yếu đuối vừa đáng thương. Bạo quân nào mà chẳng xiêu lòng trước kiểu vừa yếu vừa đẹp này.]

“Cảm ơn ngươi rất nhiều.”