[Thứ nhất, vị Hoàng đế này không giống các Hoàng đế bình thường khác. Hoàng đế bình thường, ít nhiều cũng bị trọng thần kiềm chế, phải lo lắng danh tiếng ngàn đời. Nhưng vị Hoàng đế này nói một là một, độc đoán chuyên quyền, mọi sự trên đời chỉ có muốn hay không, không có thể hay không. Hơn nữa, hắn chính là một kẻ thần kinh, thích gϊếŧ người, tính khí tồi tệ. Lát nữa, ngươi nhất định phải khiêm nhường, cúi đầu thật thấp.]
Phù Diệp: “...”
[Thứ hai, giờ đã đến nước này, bất kể xảy ra chuyện gì, ngươi cũng phải khăng khăng mình là Lục hoàng tử thật, dù thực ra ngươi chỉ là kẻ giả mạo!]
Phù Diệp: “!!”
Ai đó cứu cậu với!
Đây là màn mở đầu khủng khϊếp gì thế này!
Tại sao cậu lại phải làm chuyện mạo danh này trước mặt một bạo quân không chút nhân tính?
Đây có phải là đãi ngộ đáng có cho một nhân viên đã cần mẫn làm việc ở Cục Xuyên Nhanh suốt mấy chục năm rồi nghỉ hưu không?!
[Thân ái, ngươi đừng nghĩ vậy. Kẻ mạo danh vương gia, chỉ cần mạo danh giỏi, thì vẫn có thể sống phú quý cả đời, hơn đứt việc xuyên thành thường dân đấy.]
“...Ừ thì cũng đúng.”
Chủ nhân dễ nói chuyện thế này, Tiểu Ái cũng thoải mái hơn: [Dù sao bây giờ mấy cửa khảo sát ngươi đều qua cả rồi. Nghĩ mà xem, giờ hối hận chỉ có kết cục tội khi quân, bị chém đầu là nhẹ. Nhưng nghĩ theo hướng tốt, ngươi gần như đã chắc chắn trở thành vương gia rồi! Hôm nay chỉ là lần đầu tiên diện thánh. Thần kinh thì thần kinh, hỏi gì trả lời đó là được. Hắn đâu thể gϊếŧ đệ đệ ruột của mình, đúng không?]
“Ngươi vừa bảo hắn đã gϊếŧ sạch huynh đệ ruột rồi mà?”
Hệ thống: [...Thì ngươi cứ khiêm nhường chút đi. Dung mạo dễ khiến người thương tiếc như ngươi, tận dụng cho tốt nhé.]
“Ừ.”
Phù Diệp thở dài.
May mắn lần trước nhiệm vụ của cậu là làm cá mặn, vẫn giữ được chút thói quen cam chịu.
Bên ngoài tiếng người dường như xa dần, chỉ còn tiếng bánh xe lăn trên đường lát đá. Cậu vén rèm xe nhìn ra, Thiên Môn đã gần ngay trước mắt.
Cổng thành được xây bằng đá huyền vũ đen, cao lớn sừng sững, hùng vĩ đồ sộ. Hai bên là những con Tạ Trĩ cao hơn mười trượng, mắt giận dữ trừng lớn, chỉ nhìn thoáng qua đã cảm nhận được uy nghiêm của thiên gia.
[Hãy nhớ, đây là cổng đầu tiên của hoàng cung. Đặc điểm lớn nhất của nó không phải là cao, mà là dày. Với độ dày hơn trăm mét, nó được coi là hệ thống phòng thủ mạnh nhất.]
“Hỏi ngươi về tình tiết cốt truyện thì mù tịt, mấy thông tin chẳng quan trọng này thì lại rõ ràng thế.”