Gần đây, khắp kinh thành đều đang bàn tán về một tin đồn động trời. Hai ngày trước, một thanh niên quần áo rách rưới đã gõ cửa phủ của Chu đại nhân – Kinh Triệu Phủ Doãn vào sáng sớm.
Người thanh niên ấy tự xưng là Lục hoàng tử Phù Diệp, người đã mất tích mười bốn năm trước khi kinh thành thất thủ. Sau nhiều năm lưu lạc nơi dị quốc, cuối cùng cậu đã vượt qua muôn vàn gian khổ để trở về cố quốc.
Nghe nói người thanh niên này tuy gầy gò tiều tụy, nhưng thoạt nhìn đã thấy khí chất cao quý của thiên hoàng quý tộc, lại có dung mạo giống hệt Chiêu Dương phu nhân – sinh mẫu của Lục hoàng tử năm xưa. Tin tức lan nhanh như gió, dân chúng hiếu kỳ vây kín trước cửa phủ Chu đại nhân. Những ngày gần đây, người ra kẻ vào Chu phủ không ngớt.
Người ta đồn rằng, đầu tiên là nhạc phụ của Phủ Doãn đại nhân, thừa tướng Tạ Khâm An, vội vàng đến Chu phủ.
Ngày hôm sau, vài vị nội quan mặc hồng bào trong cung cũng tới. Sau đó, Ninh Thái phi, người từng quen biết Lục Hoàng tử, đích thân từ hành cung Lê Hoa đến để xác minh thật giả. Cuối cùng, cung chính Tôn thị – nữ quan đứng đầu bên cạnh Thái hậu kiêm cung chính tư – cũng xuất hiện.
Nghe nói, sau khi các nhóm người trong cung lần lượt thẩm tra, hỏi về những chuyện cũ, người thanh niên ấy đều trả lời trôi chảy, không sai sót.
Thậm chí, vết bớt đỏ sau gáy dấu hiệu đặc trưng của Lục Hoàng tử cũng là bằng chứng không thể chối cãi. Cuối cùng, thái giám bên cạnh Hoàng đế – Tần nội giám – đã tới và xúc động quỳ gối khóc lóc ôm chầm lấy cậu. Hóa ra, năm đó khi người Hồ xâm lược, hành cung Lê Hoa bị đại hỏa, chính ông đã ôm Lục hoàng tử lúc ấy còn là một đứa trẻ bỏ chạy. Trong lúc hỗn loạn, cả hai đều bị bỏng, và trên cánh tay của người thanh niên này cũng có vết sẹo giống hệt. Gần như chắc chắn, cậu chính là Lục hoàng tử.
Tin tức khiến triều đình lẫn dân chúng chấn động. Hoàng đế lập tức triệu Lục hoàng tử vào cung, khiến toàn thành dậy sóng. Dù đang giữa mùa đông lạnh giá, tuyết rơi dày đặc, nhưng người dân tò mò vẫn chen chúc kín cả Thiên Nhai.
Kinh Triệu Phủ Doãn đi trước mở đường, đội hộ vệ giáp vàng hộ tống, đoàn người rầm rộ tiến thẳng về Thiên Môn.
Ngồi trong xe ngựa, Phù Diệp – người vừa xuyên không – nghe tiếng ồn ào bên ngoài mà lòng đầy lo sợ.
Hệ thống Tiểu Ái trong đầu cậu vẫn đang nghiêm túc dặn dò: [Tình huống cụ thể ta cũng không rõ lắm. Ngươi xuyên qua gấp gáp, ta chỉ nói ngắn gọn vài điểm quan trọng.]