“Tiêu Du!” Quách Vân Thường nghe thấy mình bị mỉa mai là mập, gương mặt xinh đẹp tức đến nhăn lại, sao nàng ta dám! Nhưng lúc này hai người đã đến hành lang chính đường, bà tử theo bên cạnh ngoại tổ mẫu và đại cữu mẫu đã ra nghênh đón, dù nàng ta có tức giận thế nào cũng phải kiềm chế lại, thể hiện thái độ của một quý nữ thế gia.
“Biểu tiểu thư, thất cô nương, mau mời vào trong, lão phu nhân đang hỏi.” Bà tử bên cạnh ngoại tổ mẫu đặt Quách Vân Thường phía trước khiến nàng ta cảm thấy dễ chịu hơn, thầm cười bản thân mình quá nóng nảy.
Liếc thấy phía sau biểu muội chỉ dẫn theo hai nô tỳ, nàng ta hơi đắc ý và kiêu ngạo, người có cha quan giai cao là nàng ta, người từ nhỏ đi theo ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu cũng là nàng ta, dù thế nào thì Tiêu Du cũng không thể vượt mặt nàng ta được.
Tiêu Du không hề biết rằng chỉ trong một lúc biểu tỷ của nàng đã tự suy diễn nhiều như vậy. Nàng đi theo bà tử vào trong, nhớ đến ngày này của kiếp trước, người đến tuyên chỉ là một nội giám và một cô cô trong cung.
Bước vào cửa, nàng lặng lẽ ngẩng đầu, quả nhiên là hai người y như kiếp trước. Nàng nhớ nội giám là người của Tân hoàng, còn cô cô là người trong cung Thái hậu.
Nghĩ đến Thái hậu, nàng không vui mà chun mũi, Thái hậu nhìn thấy nàng và Tân hoàng chết đã cười rất vui vẻ.
“Người trong phủ đã đến đông đủ, mời thiên sứ tuyên chỉ.” Tĩnh Quốc công là lão thần gừng càng già càng cay đã trải qua ba triều, được triều thần tôn kính, có địa vị rất cao ở Đại Tấn. Nhưng ông ta vẫn giữ thái độ hiền hoà với nội giám từ trong cung đến, khiến người khác không thể không cảm thán Tĩnh Quốc công phủ có thể đứng vững lâu như vậy đúng là có lý do.
Tiêu Du nhỏ nhắn dựa theo thứ tự đứng phía sau đường tỷ nhị phòng, đang thầm đánh giá nội giám kia. Tròng mắt tròn xoe khẽ lay động, nếu nàng báo tin với Tân hoàng, có phải sẽ có thể thoát mạng không.
Người trong cung rất nhạy bén, Hà Hỉ cầm thánh chỉ màu vàng trong tay, ánh mắt sắc bén nhìn qua nhưng chỉ thấy được vạt váy màu đinh hương, ông ta nhíu mày thu hồi tầm mắt, nhìn Tĩnh Quốc công: “Công gia, xin hỏi vị nào là thất cô nương trong phủ?”
Giọng của nội giám hơi chói tai vang lên trong chính đường rộng lớn im ắng, ánh mắt sáng ngời có thần của Tĩnh Quốc công nhìn về một phía, cất giọng trầm ấm: “A Du, đến chỗ tổ phụ nào.”
Tiêu Du nghe thấy tiếng tổ phụ gọi, chậm chạp đi ra từ phía sau đường tỷ, ngọc bội treo bên eo kêu leng keng theo từng bước đi của nàng.
Hà Hỉ híp mắt đánh giá vị Hoàng hậu nương nương tương lai này, khi nhìn thấy đôi mắt thuần khiết sạch sẽ của nàng thì hơi sửng sốt, nhan sắc không tệ, chỉ hy vọng bệ hạ có thể thích nàng.
“Thất cô nương, mời người đứng sau Quốc công.” Ông ta duỗi tay, làm dáng vẻ chuẩn bị tuyên chỉ.
Mặc kệ mọi người có suy nghĩ gì bởi hành động đột ngột này của Hà Hỉ, giờ phút này tất cả đều phải an phận quỳ xuống nghe chỉ.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Tiêu thị, đích nữ của Thứ sử Tô Châu, tôn nữ của Tĩnh Quốc công, xuất thân danh môn, bản tính hiền lành… Ta phụng mệnh Hoàng Thái hậu, sắc lập ngươi làm Hoàng hậu, đã cùng Lễ bộ, Thái thường, Tông chính định ngày đại cát, nghênh đón ngươi vào trong cung, khâm chỉ!”
Trong chính đường có thể thoáng nghe thấy tiếng hít thở, thì ra là Thánh chỉ phong Hậu! Bỗng chốc đủ loại ánh mắt hoặc hâm mộ hoặc ghen tị hoặc thương hại hoặc đồng tình đều cùng đổ dồn về thân ảnh nhỏ bé phía sau Tĩnh Quốc công.
Sao lại là nàng? Một nha đầu tam phòng mới từ Giang Nam về kinh…
Cũng thật đáng thương, nghe nói mấy phi tần cấp thấp trong cung đều chết rất thê thảm…
Tiêu Du nghe những lời khen ngợi mà cảm thấy thật khổ sở, quả nhiên là thánh chỉ phong Hậu. Hu hu hu, hơn hai tháng nữa nàng sẽ phải chết.
“Thất cô nương, mời tiếp chỉ.” Hà Hỉ hơi cúi người, thái độ còn cung kính hơn so với khi nói chuyện với Tĩnh Quốc công lúc nãy, bởi vì thân phận hiện tại của Tiêu Du đã không còn là một quý nữ thế gia bình thường nữa.
“Tiêu Du tiếp chỉ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Nàng dập đầu xuống đất, sau đó kính cẩn ngẩng đầu, vươn hai tay đón lấy thánh chỉ nặng nề.
Giọng nói của tiểu cô nương mềm mại, sạch sẽ như dòng suối, lọt vào tai Hà Hỉ lại thêm chút thương hại, ông ta thở dài, chỉ hy vọng bệ hạ có thể thích nàng, nếu không thì, haiz!
Trong lòng Tĩnh Quốc công cũng không ngờ tôn nữ mới từ Giang Nam về kinh sẽ được phong làm Hoàng hậu, tính tình bệ hạ nắng mưa thất thường, xử lý việc triều chính lại càng tùy ý, hở ra là gϊếŧ chết triều thần. Nhưng Tiên hoàng chỉ có một nhi tử này, Hoàng hậu xuất thân từ Tĩnh Quốc công phủ dù sao cũng là chuyện tốt, ông ta vuốt râu cười, mở lời mời Hà Hỉ dùng trà.
Hà Hỉ thản nhiên nhận một xấp ngân phiếu dày từ công phủ, nhưng không nhận lời: “Bổn giám còn phải hồi cung bẩm báo, không ở lại nữa.”
Ông ta là thân tín của bệ hạ, đứng đầu Tư Lễ Giám, quyền lực có thể so với trọng thần một phương, không hề thấp hơn Tĩnh Quốc công, cũng chỉ có chuyện lớn như sắc phong Hoàng hậu mới có thể khiến ông ta phải đích thân đến tuyên chỉ.
“Đại giám đi thong thả.” Có không ít trọng thần trong triều khinh thường kiểu gian thần như Hà Hỉ, Tĩnh Quốc công cũng thầm phê bình nhưng không lộ ra ngoài, chỉ có sắc mặt hơi tối đi sau khi Hà Hỉ xoay người.