Hoàng Hậu Đấu Tranh Sinh Tồn Mỗi Ngày

Chương 3

Bà tử vừa đi, nô tỳ lập tức biết điều bước lên chải tóc cho Tiêu Du, chải thành một búi tóc nhẹ nhàng, cài trâm lung linh, bên ngoài y sam treo ngọc châu, dưới chân thay đôi giày nạm trân châu, vậy là đủ.

“Tiểu thư.” Xuân Hoa thấy nàng đứng yên bất động thì nhẹ giọng gọi, Tiêu Du hoàn hồn ra khỏi hồi ức, hít mũi, ngẩng đầu ưỡn ngực bước ra khỏi cửa.

Nàng không những không dám kháng chỉ mà còn không dám đến trễ, nếu không chẳng cần chờ đến hai tháng sau, bây giờ nàng đã chẳng giữ được cái mạng nhỏ của mình. Kiếp trước biểu tỷ Quách Vân Thường và hai đường tỷ trong phủ thường xuyên nói bên tai nàng rằng mỗi khi Tân đế không vui thì sẽ diệt đi cả tộc nào đó, cứ không vui thì sẽ đánh chết quan lại quyền quý nào đó, cửa khẩu phía đông trong kinh máu chảy thành sông, bãi tha ma ở phía tây thi thể chất thành núi. Cũng vì vậy mà trong ngày thành hôn, Tiêu Du không nhớ gì, chỉ nhớ rõ một câu, đó là nhất định không được khiến Tân đế không vui!

Xuân Hoa và Thu Thực theo sau tiểu thư, cảm nhận được sự khác thường của nàng nên nhìn nhau với vẻ âu lo. Trong phủ không có đại nhân và phu nhân, tiểu thư không có chỗ dựa, chỉ có thể cẩn thận.

Tiêu Du bước đi hơi nhanh, sau khi vòng qua hai cánh cửa thì gặp một đám người, nữ tử đi đầu búi tóc cao mặc đồ màu hồng, gương mặt thoáng vẻ kiêu căng, lúc liếc thấy Tiêu Du thì hờ hững gọi một tiếng biểu muội. Nô tỳ phía sau nàng ta còn không thèm nhìn thẳng khiến Xuân Hoa và Thu Thực nhíu mày, đây rõ ràng là không xem tiểu thư nhà họ ra gì mà.

Nữ tử đi đầu là nữ nhi của cô cô ruột Tiêu Du, đích nữ của Hoài Hóa đại tướng quân, tên Quách Vân Thường, tính tình hào phóng, dáng vẻ xinh đẹp, rất được lòng Tĩnh Quốc công và Tĩnh Quốc công phu nhân. Địa vị ở Tĩnh Quốc công phủ của nàng ta chỉ cao hơn chứ không hề thấp hơn thứ nữ đại phòng và đích nữ nhị phòng, còn đích nữ của đại phòng đã xuất giá từ lâu, không còn liên quan gì nữa.

“Biểu tỷ.” Lúc này Tiêu Du đang rất căng thẳng, hiển nhiên không để ý đến sự khác thường của hai nô tỳ phía sau, cũng không nhận ra sự khinh thường của Quách Vân Thường, nàng chỉ uể oải đáp một tiếng rồi tiếp tục đi.

So với Quách Vân Thường, dáng vẻ của Tiêu Du nhỏ nhắn xinh xắn hơn, nhưng nhan sắc tinh xảo đó lại làm lu mờ Quách Vân Thường luôn tự hào về vẻ ngoài của mình.

Sắc mặt Quách Vân Thường tối đi, từ khi thấy biểu muội này về kinh là nàng ta đã không vui rồi, không chỉ bởi vì vẻ ngoài của nàng, mà còn vì thái độ của người trong phủ. Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu rất coi trọng đích thứ, mặc dù nàng ta là ngoại tôn nữ nhưng lại được yêu thương hơn cả các tôn nữ thật sự trong phủ, biểu tỷ biểu muội đại phòng và nhị phòng đều phải lấy lòng nàng ta.

Hoài Hóa tướng quân phủ ở Hà Bắc đạo, cách kinh thành khá xa, đa phần nàng ta đều thoải mái ở trong Tĩnh Quốc công phủ.

Nhưng bây giờ lại xuất hiện đích nữ của tam phòng khiến địa vị biểu tiểu thư của nàng ta bỗng thấp đi nhiều, khiến Quách Vân Thường cảm thấy ngứa mắt với biểu muội này. Nhưng nàng ta là biểu tiểu thư hào phóng khéo léo ai ai trong phủ cũng khen ngợi, nên không thể biểu hiện ra ngoài.

“Biểu muội, muội vất vả từ Giang Nam về, chắc là vẫn chưa quen với mọi thứ trong kinh, một mình cũng chẳng hay đi đâu. Ngoại tổ mẫu bảo tỷ quan tâm muội nhiều hơn, bộ đồ trên người muội cũng hơi cũ rồi, ở chỗ biểu tỷ có một chiếc váy dài màu xanh là kiểu thịnh hành trong kinh, đợi chút tỷ cho người đưa đến viện tử của muội nhé.” Trong nháy mắt trên mặt Quách Vân Thường nở nụ cười kiêu ngạo.

Cho dù có đẹp hơn nữa thì sao, tính tình kém cỏi cũng vô dụng thôi.

Sắc mặt của Xuân Hoa và Thu Thực hơi thay đổi, lời này của biểu tiểu thư là đang thầm châm chọc tiểu thư từ nơi hẻo lánh về kinh nên trông nghèo nàn. Nhưng Giang Nam là nơi giàu có và nhộn nhịp, tiểu thư lại là đích nữ duy nhất của Thứ sử phủ, sao lại nghèo nàn được!

“Ồ, vậy đa tạ biểu tỷ.” Hiện giờ Tiêu Du đang bị nhấn chìm trong nỗi bi thương và hoảng hốt, ngón tay nắm chặt váy, buông ra rồi lại nắm chặt, trả lời hơi qua loa.

Hiện tại nàng chỉ quan tâm đến một việc, đó là mạng nhỏ của nàng!

Đôi môi đỏ của Quách Vân Thường khẽ hé, cười khảy một tiếng nhỏ đến không thể nghe thấy.

“Nhưng quần áo của biểu tỷ hình như hơi lớn, có lẽ phải sửa lại vòng eo.” Sau khi vòng qua một cánh cửa, Tiêu Du vô tình nhìn thoáng qua biểu tỷ đang đi phía trước, lúc này mới nhận ra thái độ vừa rồi của mình không thoả đáng.

Biểu tỷ bày tỏ lòng tốt, sao nàng có thể trả lời qua loa vậy được, vì thế nàng đè nén sự đau khổ khi số phận đang bị đe doạ, thành khẩn bổ sung một câu.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu thất cô nương: Muốn sống, muốn sống hu hu hu ~