Cứu Mạng! Sau Khi Ăn Phải Nấm Dại Tôi Có Khả Năng Thông Linh

Chương 3.1

Khi suy nghĩ này vừa xuất hiện, đột nhiên tên của Kỳ Diệu đập nhanh hơn, hình như nó còn đinh tai nhức óc hơn cả tiếng sấm sét ở trên trời.

Người đàn ông mập mạp kéo cái túi da nặng nề đến gần cô.

Kỳ Diệu sợ đến mức vội vàng cúi đầu thấp hơn nữa, cả người cô đang giữ một tư thế vô cùng khó chịu, nửa ngồi nửa nằm, để chắc chắn rằng mình đã được mấy cái thùng nước chắn hoàn toàn, không bị người đàn ông đó phát hiện.

"Ùm tách — ùm tách —"

Đây là tiếng bước chân người đàn ông mập mạp dẫm lên vũng nước.

"Sột soạt — sột soạt —"

Đây là tiếng ma sát của chiếc túi da rắn bị kéo lê trên đường chạy bằng nhựa.

"Rào rào — rào rào —"

Đây là tiếng rít gào của gió mạnh và mưa xối xả quét qua những cây lớn xung quanh sân thể dục.

"Thình thịch — thình thịch —"

Đây là tiếng tim đập của Kỳ Diệu như muốn nhảy ra khỏi cổ họng!

Trên bầu trời, thỉnh thoảng những tia sét lại xé toạc màn đêm, chiếu sáng những cái cây đen kịt bị gió thổi nghiêng ngả xung quanh.

Kỳ Diệu vểnh tai lên lắng nghe, tiếng bước chân của người đàn ông đã chậm lại, kèm theo tiếng thở hổn hển nặng nề của anh ta.

Dường như việc kéo lê một người bị nhét trong túi da đi trong bùn lầy đã làm cho ông ta kiệt sức, ông ta liên tục thở dốc rồi bị cơn mưa xối xả làm cho nghẹn vài lần, khiến anh ta ho dữ dội.

Nhân cơ hội này, Kỳ Diệu gần dính vào đất trong bùn nước, trườn vài bước, rồi lăn một vòng, thân hình nhỏ nhắn của cô chui tọt vào dưới chiếc máy trộn bê tông gần đó.

Chiếc máy trộn dùng cho công trình này cao ít nhất hơn một mét, bên cạnh còn chất đống mấy bao xi măng, vừa hay che kín hoàn toàn chỗ của Kỳ Diệu.

Núp dưới này, ngay cả gió mạnh và mưa lớn thổi tới cũng không thể chạm đến cô.

Cô đoán người đàn ông kia cũng sẽ không để ý rằng có một cô gái đang trốn dưới chiếc máy trộn xi măng.

Nhưng Kỳ Diệu vẫn không dám lơ là, cô cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình, cẩn thận nhé một góc nhỏ của bao xi măng trước mặt.

Qua màn mưa dày đặc, cuối cùng cô cũng thấy người đàn ông thấp béo kéo chiếc bao tải đến đích — chiếc hố lớn bị đào giữa đường chạy nhựa.

Quả thật đúng như cô dự đoán, người đàn ông này ngồi xổm xuống, đá chiếc túi da để nhét sâu hơn vào trong, chừa ra đủ chiều dài, rồi lấy từ trong túi ra một sợi dây nylon to cỡ hai ngón tay, buộc miệng bao tải lại một cách thành thạo.

Toàn bộ quá trình diễn ra, người trong bao tải vẫn không hề có chút động tĩnh nào.

Một giây sau, người đàn ông mập lùn đã kéo người trong túi da đẩy vào trong hố to.

Một tiếng "phịch" nặng nề vang lên.

Người đàn ông mập mạp đấm lưng vài cái, sau đó lại kéo kéo thắt lưng, quan sát xung quanh một chút.

Ông ta đi về phía chỗ của Kỳ Diệu vài bước, rồi đưa tay ra — cầm lấy một cái xẻng sắt trước máy trộn.

Dưới máy trộn, Kỳ Diệu sợ đến mức suýt chút nữa thì không thở nổi.

Người đàn ông xoay người, lại bắt đầu bận rộn.

Ông ta xốc tấm vải nhựa lớn ở bên cạnh lên, bắt đầu xúc lớp bùn đất ở phía dưới.

Một xẻng đất, một xẻng cát, rồi lại một lớp đất, một lớp cát...

Chẳng mấy chốc, người trong bao tải đã hoàn toàn bị lấp kín dưới đất cát.

Nhân lúc ông ta tập trung vào công việc, Kỳ Diệu lại cẩn thận hé một góc của bao xi măng ra.

Lúc này, khoảng cách giữa cô và người đàn ông chỉ còn bốn, năm mét nên cô có thể nhìn rất rõ.

Gương mặt ông ta là kiểu mặt tròn đầy đặn, mái tóc đen nhánh nhưng khi bị cơn mưa dội xuống lại lộ ra vẻ lưa thưa loang lổ.

Người đàn ông giơ tay quệt nước trên mặt, hình như trán của anh ta đen hơn một chút.

Kỳ Diệu kịp phản ứng lại, ông ta đã dùng thuốc nhuộm tóc.

Nhìn qua thì người đàn ông này tầm 40 tuổi, lông mày thô ngắn cũng hơi thưa thớt, kết hợp với vầng trán rộng và khuôn mặt tròn đầy đặn, khiến cả người trông rất hiền hòa.

Trông hệt như một người chú sẽ tươi cười chào hỏi khi gặp bạn trên đường vậy.

Nhưng vào lúc này chính người này, lại đang thản nhiên chôn cất một thi thể của một người đàn ông khác!

Ông ta làm việc rất nhanh nhẹn, chỉ mất hơn 10 phút đã chôn kín người trong bao tải dưới lớp bùn cát.

Không bao lâu sau đó, ông ta lại nhảy vào trong hố, dùng từng bước chân để giẫm phẳng mặt đất, giẫm cho thật mạnh.

Giẫm đến mức khiến người ngoài nhìn vào chỉ thấy đây là một chiếc hố sâu hơn nửa mét, hoàn toàn không thể tưởng tượng được bên dưới còn có một thi thể.

Dường như người đàn ông thấp béo rất hài lòng với thành quả sau nửa ngày bận rộn của mình, ông ta đứng trong hố, khuôn mặt tròn trĩnh dần nở một nụ cười.

Trong nháy mắt Kỳ Diệu lại cảm thấy sởn gai ốc.

Người đàn ông trước mặt không hề giống một người chú hiền hòa, mà hoàn toàn là một ác quỷ đội lốt người!

Cô nhận ra rằng người đàn ông mập mạp này sẽ sớm kết thúc công việc và rời khỏi hiện trường vụ án.

Kỳ Diệu cắn chặt môi, do dự một lúc, rồi đưa ra một quyết định vô cùng táo bạo.

Cô đưa tay vào túi, chạm vào điện thoại di động của mình.

Lớp ngoài của quần đồng phục có khả năng chống nước khá tốt nhưng dù sao cô cũng đã nằm trong bùn nước quá lâu, không biết điện thoại có bị hỏng hay không.

Thậm chí cô còn không dám lấy điện thoại từ trong túi ra mà còn phải dùng tay kia bịt chặt loa ngoài, sợ rằng nếu chưa để chế độ im lặng, tiếng khởi động điện thoại sẽ làm cho tên ác quỷ kia chú ý.

Khoảnh khắc ấn giữ nút nguồn, Kỳ Diệu cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại, có lẽ đây là những giây phút dài nhất trong đời cô.

Tim cô đập thình thịch, giống như nhịp trống mà học sinh ra sức gõ dưới sân khấu khi tuyên thệ một trăm ngày nữa sẽ thi đại học.

May mắn thay, điện thoại không phát ra âm thanh nào.

Cô cúi xuống nhìn, vị trí túi quần đồng phục thấp thoáng ánh sáng.

Vẫn còn pin!

Kỳ Diệu vui mừng, nhanh chóng dùng tay còn lại che màn hình, chỉnh độ sáng thấp hơn, rồi chuyển sang chế độ ban đêm.

Sau khi chuẩn bị xong, cô mở máy ảnh, từ từ giơ điện thoại lên, hướng về phía người đàn ông lùn béo kia.

Chỉ trong tích tắc, khuôn mặt tròn trĩnh của người đàn ông đã áp sát ngay trong ống kính của cô.

"Á!!!"