Kỳ Diệu tỉnh lại lần nữa, lần này là nhờ bị nước lạnh dội lên người.
Lần này còn khó chịu hơn lần trước khi cô gặp ảo giác và bị mắc mưa ở sân thể dục.
Bởi vì trận mưa hiện tại lớn hơn rất nhiều, và cô đang nằm ngâm mình trong vũng nước tích tụ trên mặt đất, quần áo cô đã bị ngấm nước đến ướt đẫm, còn lẫn cả bùn đất và những hạt cát nhỏ bị nước mưa cuốn đi.
Kỳ Diệu khẽ cử động ngón tay, cô cảm nhận được mặt đất dưới lưng mình là một chất liệu gồ ghề, rất quen thuộc. Đây là...
Đường chạy nhựa của sân thể dục trường học.
Nhưng ý thức của cô mơ hồ đến mức không thể phân biệt được đây là hiện thực, là mơ hay chỉ là ảo giác do ăn phải nấm độc.
Cô chỉ biết rằng hiện tại ngay cả việc hít thở cũng trở nên cực kỳ khó khăn, mái tóc dài của cô ngâm trong nước bùn đầy sỏi cát, gương mặt thì bị những giọt mưa lớn xối xuống như roi quất, khiến cô vô thức cuộn chặt người lại.
Mãi cho đến khi một tia sét chói lòa xé toạc bầu trời, cô mới giật mình tỉnh hẳn.
Kỳ Diệu khó khăn nâng cánh tay lên, lau đi lớp nước bẩn trên mặt, từ từ mở mắt ra.
Khung cảnh hiện lên trước mắt vừa quen thuộc vừa xa lạ, vì cách chỗ cô nằm vài chục mét về phía trước là một cái hố lớn, cắt ngang qua đường chạy nhựa của sân thể dục.
Bên cạnh cô là vài cái thùng nước cao khoảng nửa mét, đã đầy nước mưa.
Phía bên trái các thùng nước, là một đống vật liệu xây dựng được che phủ bởi một tấm bạt nhựa, dựa vào dòng nước bùn chảy dưới chân, có thể phán đoán bên dưới là cát, bên phải các thùng nước, là một chiếc máy trộn bê tông lớn.
Rõ ràng đây là một công trường xây dựng sân thể dục trong trường.
Kỳ Diệu cố gắng chớp đôi mắt cay xè đến mức không mở ra được, lắc lắc đầu đã ngấm nước, để đảm bảo cho mình tỉnh táo, cô không ngần ngại véo mạnh vào cánh tay mình.
Đau đến mức cô bật lên tiếng "Xì — — " và tinh thần hoàn toàn sụp đổ.
Đây lại là chuyện quái gì nữa đây?
Không phải cô đang đứng dưới trời nắng chang chang nghe thầy hiệu trưởng phát biểu sao? Hàng của các lớp 12 mặc đồng phục đâu rồi? Bạn cùng bàn của cô, Thẩm Hội, đã đi đâu mất? Tại sao chỉ còn một mình cô nằm ở đây?
Hơn nữa, ký ức về căn phòng bệnh viện trong đầu cô là thế nào? Cô đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình viết từ hồi tiểu học, lại còn gặp cả nam chính trong truyện, chuyện này là sao cơ chứ?
Kỳ Diệu vốn là một cô gái lạc quan vui vẻ, nhưng những cảnh tượng kỳ lạ liên tiếp xuất hiện trong đầu, cộng thêm cơn mưa lớn dội lên cơ thể, khiến cô không kìm được mà bật khóc.
"Huhuhu, tất cả là tại đĩa nấm xào thịt khô kia!"
Cô căm phẫn lau nước mắt và nước mưa, cố gắng chống người ngồi dậy.
Bất ngờ, khi nhìn thoáng qua cô đã bắt gặp một bóng người, khiến cô ngã "phịch" một cái xuống vũng nước bùn.
Kỳ Diệu không dám thở mạnh, túm lấy mép thùng nước, cẩn thận thò đầu ra.
Ngay sau đó, bất chấp tay đầy bùn đất và cát sỏi, cô nhanh chóng bịt chặt miệng mình lại, nghiến răng không để phát ra bất cứ tiếng động nào.
Đôi mắt cô, bị nước mưa làm đỏ ngầu mà hiện lên đầy tơ máu nhưng vẫn mở to vì kinh ngạc, nhìn chằm chằm về phía xa xa.
Trong tầm nhìn mơ hồ của cô, ở góc vào sân thể dục xuất hiện một người đàn ông thấp béo!
Chính xác mà nói, không chỉ có một người mà là hai người.
Nhưng cô không thể nhìn rõ người còn lại là nam hay nữ.
Bởi vì người này bị nhét vào trong một cái túi da rắn, bị một người đàn ông kéo đến.
Hơn nữa người đó bị nhét trong một cái bao tải bằng vải bạt, bị người đàn ông kia kéo lê trên mặt đất.
Người đó không hề động đậy, cũng không phát ra tiếng động, giống như một con lợn đã bị gϊếŧ chết, hoàn toàn bất động chờ xử lý.
Chỉ có điều, do khoảng cách xa, trời tối, mưa lớn và tầm nhìn của Kỳ Diệu mờ đi nên cô không thể xác định được liệu người trong bao tải có bị thương hay không, cũng không biết trên mặt đất có vết máu nào hay không.
Cô cũng không thể chắc chắn rằng người đó đã chết hay chưa.
Mặc dù trực giác nói cho cô biết, thứ nằm trong bao tải đó, tuyệt đối không phải là một người còn sống!
Người đàn ông kéo bao tải vẫn đang tiến lại gần, khi khoảng cách gần hơn một chút, cô có thể nhìn thấy người đó mặc một cái tạp dề đen, đi đôi ủng cao su đen, dáng vẻ trông giống như những người bán cá trên TV.
Không đúng!
Trên tạp dề của người đó có những đốm trắng xám loang lổ, dường như là dấu vết bê tông từ công trường xây dựng...
Kỳ Diệu lập tức nhìn về phía cái hố lớn cách đó hơn chục mét, nơi đường chạy nhựa bị cắt ngang. Trong khoảnh khắc đó, cô đã nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
— — Người đó định gϊếŧ người rồi chôn xác!