Chương 4
Nước ấm trôi xuống lục phủ ngũ tạng, ký ức của nguyên thân cũng cuồn cuộn tràn vào đầu Tô Mạch Mạch.
Tô Mạch Mạch nhớ lại cảnh tượng khi nguyên thân lần đầu tiên đến thành phố Y Khôn, xe của nam chính Hạ Từ Lang đậu ở bên ngoài chợ nông sản, cô ấy bước vào để tìm vị trí cửa hàng nhà họ Lưu. Lúc ấy, mẹ của Lưu Vĩ Dân - Cát Thúy Bình, đang đứng trước cửa hàng, nói chuyện với một cô gái tóc tết bím, khoảng hai mươi tuổi - trên mặt bà ta tràn đầy vẻ tươi cười và lấy lòng.
Đột nhiên nhìn thấy cô ấy xuất hiện, sắc mặt bà ta tái nhợt đi vì sợ hãi, vội vàng nói dăm ba câu để tiễn cô gái kia đi: “Hôm khác đến nhà ngồi chơi nhé cháu, Vĩ Dân và ba nó cũng đang ngóng cháu đến chơi lắm đấy.” Sau đó thì ngậm miệng mà kéo Tô Mạch đi thẳng ra khỏi chợ đầu mối.
Khi nghe nói Tô Mạch đến nương tựa vào Vĩ Dân, bà ta vội vàng nói là nhà cửa bừa bộn, không tiện để cho người vào ở, rồi lại bảo là các nhà khách trong thành phố đã kín chỗ nên chỉ có thể đi đến phụ cận vùng ngoại ô thôi.
Sau đó thì tìm tới nhà khách nhỏ ở thị trấn Liễu Thụ này.
Thị trấn Liễu Thụ chỉ là một thị trấn nông thôn ở ven đường cái. Bởi vì con đường này đi qua một số quân khu lân cận nên người dân thường đến đây và khu nhà ở của các gia đình quân nhân để làm buôn bán nhỏ, rồi dần dần hình thành một thị trấn nhỏ, còn xây cả một nhà khách làm chỗ dừng chân, lưu trú cho người đi ngang qua nữa.
Ngoại trừ những người thỉnh thoảng đến thăm họ hàng hoặc là những thương nhân bán buôn nông sản từ nơi khác đến thì bình thường phòng ốc ở đây vẫn hay để trống. Phía trước thì sẽ vào nội thành, sau lưng lại có nơi dừng chân, còn nhà khách thì bị kẹt ở giữa.
Tô Mạch từ nhỏ đã thật thà, cô ấy sợ nhất là bị người ta nói mình xinh đẹp. Nếu mà ở thế kỷ 21, ít nhiều cũng sẽ có các cô gái ghen tị với ngoại hình này của cô ấy, thế nhưng cô ấy lại vì nó mà cảm thấy rất tự ti, không dám ngẩng đầu ưỡn ngực bao giờ. Cô ấy cũng không quen với phong tục tập quán của vùng Bắc Cương này, thế nên cũng cho rằng trong thành phố hẳn là không còn chỗ cho mình, nên mới đến ở lại nhà khách nhỏ này của thị trấn Liễu Thụ.
Trải qua mấy ngày đi đường đầy phong trần mệt mỏi, cô ấy cũng ngại hỏi thăm người ta là tắm rửa ở đâu, chỉ tự mình đến nhờ nhân viên tiếp tân ở quầy lễ tân lấy giúp mình một chậu nước ấm, chuẩn bị vào phòng lau người.
Kết quả là cô vừa cởi được hai cúc áo thì chợt nghe thấy một giọng nữ hét lên: “Bắt lưu manh! Có thằng lưu manh nhìn trộm cô gái ở tầng một đang tắm rửa, làm bẩn đi sự trong trắng của con gái nhà người ta rồi!”
Sau đó, ngoài cửa sổ vang lên một tiếng uỵch, có người nào đó ngã cái uỵch xuống đất.
Tô Mạch không biết phải làm sao, theo bản năng mà cài cúc áo lại rồi lao ra ngoài, sau đó thì đυ.ng phải một bóng người cao lớn mặc đồng phục quân nhân đang đứng ngoài cửa. Cô ấy đưa tay túm lấy cổ của người nọ, lại lấy phải thứ gì đó từ trong túi của người ta, sau đó thì bị đυ.ng cho hôn mê bất tỉnh.
Chờ sáng sớm hôm sau, cô ấy tỉnh lại rồi đi ra ngoài lấy nước, mới thấy mấy người khách của nhà khách này đều đang chỉ chỉ trỏ trỏ vào mình: "Này, đó là cô gái ở tầng một tối qua đấy!"