Thập Niên 80: Từ Hôn Cực Phẩm, Được Chồng Như Ý

Chương 3

Chương 3

Tác giả am hiểu viết thể loại đưa đẩy chua ngọt đan xen, khiến người đọc không kiềm được mà phải hú hét - một cuốn tiểu thuyết với két cục ngọt ngào và cảm động biết bao.

Tên của nguyên thân chỉ kém Tô Mạch Mạch có một chữ - là Tô Mạch, cô ấy chỉ là “người qua đường Giáp” pháo hôi xuất hiện chớp nhoáng trong nguyên tác mà thôi.

Tô Mạch sinh ra ở một thị trấn nhỏ thuộc tỉnh Hồ Bắc. Năm đó, ông nội cô ấy là cán bộ của đội sản xuất, năm cô ấy chín tuổi thì được đính hôn với cậu con trai nhà họ Lưu ở cùng thị trấn.

Sau đó, ông nội cô ấy qua đời, ba cô ấy lại cưới một người mẹ kế, để rồi mẹ kế nói gì là nghe nấy.

Nhà họ Lưu rất am hiểu chuyện đầu cơ trục lợi, thời điểm cải cách mở cửa vào năm 1978 bắt đầu chưa lâu thì cả nhà bọn họ đã hỏi xin tiền nhà họ Tô rồi chạy đến vùng Bắc Cương này để bắt đầu buôn bán thổ sản rồi. Nhà bọn họ rời đi cũng đã ngót ba năm, chỉ năm đầu tiên là còn gửi về được một phong thư, cũng không hề đề cập gì đến việc kết hôn, kể cho Tô Mạch cứ thế mà chờ đợi, đợi một hồi đến tận bây giờ - khi cô ấy đã hai mươi tuổi rồi.

Mùa hè, thị trấn bị ngập úng, mùa màng thất bát nên mẹ kế đã thuyết phục ba cô ấy gả Tô Mạch cho cháu trai giám đốc nhà máy đường của huyện để con của chồng cũ bà ta có thể vào nhà máy đường làm việc.

Mẹ kế còn nói với Tô Mạch là giám đốc nhà máy không có con trai mà chỉ có một đứa cháu trai này thôi, thế nên ông ấy nuôi cháu trai như con trai, sau khi Tô Mạch lấy chồng thì sẽ không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc nữa.

Tô Mạch đã lặng lẽ hỏi thăm về cháu trai của giám đốc nhà máy, gã ta hết ăn lại nằm, còn đi chơi gái nữa, mặt mũi thì dữ tợn, cả người thì nồng nặc mùi nước hoa trộn lẫn với một mùi hôi gám, cũng không biết gã ta có bị bệnh nội khoa nào không nữa.

Tô Mạch từ nhỏ đã ngoan ngoãn nghe lời, nhưng lần đầu tiên trong đời, cô ấy to gan mà làm trái lời ba mình. Cô ấy tìm Hồng Yến – cô bạn học cùng hồi tiểu học có ba là bí thư chi bộ để nhờ viết thư giới thiệu, sau đó thì một mình chạy đến thành phố Y Khôn tỉnh Bắc Cương để tìm vị hôn phu của mình.

Mặc dù thân thế của Tô Mạch là vậy, nhưng vai trò của cô ấy trong cuốn tiểu thuyết cũng chỉ là người tìm nam chính để hỏi đường sau khi xuống tàu ở một nơi xa lạ mà thôi.

Trong nguyên tác, để làm nổi bật sự tốt bụng và lương thiện của nam chính, đồng thời tạo ra xung đột để thúc đẩy mối quan hệ giữa nam và nữ chính tiến triển, nam chính Hạ Từ Lang đã chở cô ấy đi.

Sau đó, khi nữ chính - cô y tá trẻ tuổi, ngồi lên xe của nam chính rồi phát hiện ra một sợi tóc đen của phụ nữ, đã gây ra hiểu lầm rất lớn giữa hai người họ. Một trung úy đẹp trai ngời ngời như nam chính lại không hề có điểm mấu chốt trong quá trình theo đuổi người mình thích, anh ta hạ mình để dỗ dành cô ấy, sau một hồi xung đột, tình cảm của hai người họ lại ngày thêm sâu sắc hơn.

Để làʍ t̠ìиɦ tiết trở nên kịch tính hơn, tác giả của nguyên tác còn miêu tả Tô Mạch vô cùng xinh đẹp, đôi mắt như mặt nước mùa thu, đôi môi đỏ mọng, dáng người thì lại càng duyên dáng yêu kiều, khiến cho bất kỳ ai trông thấy cũng phải nhìn thêm vài lần. Rồi thông qua miệng của sĩ quan tài xế Tiểu Lương để diễn tả sự bàng hoàng kinh ngạc trước dung mạo hơn người của cô gái đi nhờ xe, điều này khiến cho cơn ghen của nữ y tá càng mãnh liệt hơn, hiểu lầm cũng càng sâu sắc hơn.

*