Chương 2
Ám chỉ rằng cho dù cô có mặt dày muốn đòi gả thì bọn họ cũng không có mặt mũi để mà cưới cô đâu.
Trước khoan nói đến chuyện nước bọt phun ra từ miệng bà ta trông rất phản cảm, chỉ riêng cái cách bà ta dùng những lời nói cổ hũ để thao túng tâm lý là đã vô tác dụng với Tô Mạch Mạch rồi.
Tô Mạch Mạch không để ý tới ánh mắt khinh miệt của bà ta, cô cố gắng ngồi dậy, khàn giọng nói: "Lấy cho tôi ly nước, tôi khát."
Cát Thúy Bình sững sờ, vốn tưởng rằng với tính tình hiền lành mềm mỏng của cô, khi cô tỉnh dậy hẳn là sẽ không nói nên lời mà bật khóc, đòi sống đòi chết một phen.
Thế mà cô lại còn bình tĩnh để hỏi xin nước từ bà ta cơ á??
Cát Thúy Bình không tình nguyện mà quay người lại, tìm phích nước rồi rót nửa cốc nước cho cô.
Sau đó, bà ta lại từng bước dẫn dắt: “Thím biết là trong lòng cháu cũng cảm thấy mình không còn xứng với Vĩ Dân nhà thím, sợ là bây giờ chính cháu cũng không còn can đảm để mà tiếp tục mối hôn sự này nữa. Nhưng thím cũng cảm thấy rất thương cháu, chuyện cháu bị nhìn lén khi đang tắm để rồi mất đi sự trong trắng vẫn bị một vài người trong thị trấn Liễu Thụ này biết được cả rồi, giờ cháu mà ở lại đây lâu thì cũng không tiện; chờ hạ sốt rồi, cháu vẫn nên mua vé rồi về nhà đi. Chuyện đính thân năm đó thì thôi đi, thím sẽ giữ kín bí mật này cho cháu, không để cho người khác biết đâu. Cháu về quê thì kiếm người nào thật thà, đã có một đời vợ mà gả cho người ta, cháu nói xem vậy có được không?"
…Ha, bà ta thực sự cho rằng mình đã giúp cô đưa ra một “ý kiến hay” đấy à. Không chỉ lãng phí vô ích năm tháng tuổi trẻ của cô, mà còn thao túng tâm lý để cô gả cho đàn ông đã một đời vợ, đồng thời còn muốn kiểm soát cô trong suốt quãng đời còn lại vì cho rằng mình đã nắm được nhược điểm của cô rồi.
Tô Mạch Mạch lắc lắc nước sôi, trong phòng không có ly nên Cát Thúy Bình đã dùng nắp phích nước để rót ra non nửa cốc cho cô.
Tô Mạch Mạch tráng sạch cái nắp nhôm, tráng xong thì đổ nước đi rồi bảo Cát Thúy Bình rót lại nước cho mình. Cát Thúy Bình trợn mắt, nhưng không còn cách nào khác, vẫn phải đi rót lại nước cho cô.
Nước chỉ còn hơi âm ấm. Nước trong phích nước đã nguội thành cái nhiệt độ này thì có thể thấy trong mấy ngày cô bị sốt nằm đây, căn bản là chẳng có ai quan tâm đến cô cả.
Tô Mạch Mạch gật đầu, uống vài ngụm nước để làm dịu cổ họng.
Những từ "thành phố Y Khôn" và "Vĩ Dân" trong lời nói của người phụ nữ vừa rồi thực sự là quá đột ngột, Tô Mạch Mạch nhận ra rằng có lẽ là mình đã xuyên không rồi.
Nhìn bốn phía xung quanh thì có lẽ là thập niên 70 – 80, vẫn còn những ống khói của bếp than ở ven tường, hẳn cô đã lạc vào một cuốn tiểu thuyết niên đại mà cô vừa đọc ban ngày.
Cuốn tiểu thuyết niên đại này rất nổi tiếng, Tô Mạch Mạch chỉ bấm vào đọc vài chương rồi chạy đi đọc chương cuối luôn, cô còn cảm thấy khá hứng thú, đang định sau khi hoàn thiện luận án thì sẽ đọc cả bộ truyện nữa chứ. Kết quả là ngủ một giấc tỉnh dậy thì xuyên vào trong sách luôn rồi.
Nguyên tác kể về câu chuyện của một trung đội trưởng pháo binh xuất thân từ một gia đình cán bộ cấp cao, theo đuổi một y tá là hoa khôi của sở vệ sinh. Nam chính đẹp trai, xuề xòa nhưng lại chung tình, ngây thơ, còn nữ chính lại chần chờ, đắn đo.