Sau Khi Thay Thế Gả Cho Phản Diện, Pháo Hôi Như Cậu Trốn Không Thoát!

Chương 3

Nửa tiếng sau, vị giáo sư cao cấp chuyên ngành điều dưỡng bước ra khỏi phòng của Lạc Bắc Thời, cả người hoàn toàn ngơ ngẩn.

Bác Trần thấy vậy tưởng điểm của mợ chủ không tốt, liền lo lắng hỏi: "Giáo sư, mợ chủ nhà chúng tôi có vượt qua bài kiểm tra không ạ?"

Nữ giáo sư dần hoàn hồn, nhìn ông ấy rồi nói với vẻ vô cùng kích động: "Bác Trần, mợ chủ nhà ông không chỉ hiểu biết rất tường tận, mà còn đưa ra được những kiến giải độc đáo của riêng mình!

Thật sự quá tuyệt vời! Tôi dám đảm bảo, không một sinh viên nào của tôi có kiến thức chuyên môn vững chắc như cậu ấy đâu!"

Bác Trần nghe xong, không hẳn là vui mà là kinh ngạc, ban đầu nghĩ mợ chủ nếu miễn cưỡng đạt thì cũng có thể cho qua, không ngờ lại nhận được đánh giá cao như vậy, dọa chết trái tim nhỏ bé của ông ấy rồi!

Ông ấy nhớ trong hồ sơ mợ chủ là sinh viên chuyên ngành Kế toán của Học viện Tài chính và Kinh tế, vậy kiến thức điều dưỡng của cậu làm sao có thể vượt trội hơn cả sinh viên chuyên ngành được?

Còn Lạc Bắc Thời thì đang nói chuyện với hệ thống trong đầu ở trong phòng khách tầng một.

"Thống Thống, cổ tôi đau quá, có thể giúp tôi giảm đau không?" Lạc Bắc Thời đã bắt đầu được voi đòi tiên.

"Ký chủ, khi nào cậu kiếm được tiền thì có thể dùng tiền để mua nha, còn kỹ năng vừa truyền cho cậu cũng phải trừ tiền đấy! Quên nói với cậu mất tiêu!"

Lạc Bắc Thời: "..." Chưa kiếm được tiền mà đã mang nợ rồi, nhưng hệ thống vẫn còn là trẻ con, có thể mắng được sao?

"Đó đâu phải lỗi của tôi, lúc nãy cậu đâu có nói phải trả phí!"

"Vậy, vậy giảm giá cho cậu 50%, 50% được không?"

"Vậy sau khi giảm 50% là bao nhiêu?"

Hệ thống: "Một triệu."

"Phụt..."

Lạc Bắc Thời đang uống nước liền phun ra đầy đất.

"Vậy nếu tôi massage mỗi ngày thì có thể kiếm được bao nhiêu, đủ để trả tiền mua kỹ năng không?"

"Chắc chắn là đủ rồi, đảm bảo một ngày là cậu có thể trả hết!"

Nghe đến đây, khóe miệng Lạc Bắc Thời lập tức nhếch lên cao, Hoắc Từ Tiêu bây giờ không còn là người chồng thực vật của cậu nữa! Mà là cây hái ra tiền của cậu! Phải hầu hạ cho tốt! Tuyệt đối không được để xảy ra sơ suất!

"Ký chủ, đi đâu thế?"

Hệ thống thấy Lạc Bắc Thời bất chấp cái cổ đau liền nhanh chóng đứng dậy, vội vàng xỏ dép lê rồi đi ra ngoài.

Bác Trần đang ở phòng khách, nhìn thấy Lạc Bắc Thời đeo đai cố định màu trắng, mặc bộ đồ ngủ màu đen, dáng người gầy yếu đi tới.

Ánh mắt cậu lướt qua phòng khách, may mà không có vệ sĩ canh chừng cậu nữa, tuần trước ngày nào cũng bị giam lỏng, còn chưa biết diễn biến cốt truyện ra sao, hành vi cử chỉ của cậu đều giống như một nhân vật lót đường diễn theo kịch bản, không thể kiểm soát toàn thân.

Nhìn thấy Lạc Bắc Thời, bác Trần mới nhớ ra một việc: "Mợ chủ, hôm nay cậu có muốn về nhà mẹ không?"

Lạc Bắc Thời vừa nghe liền không nhịn được lùi lại vài bước, chuông báo động trong đầu lập tức vang lên, nhà họ Hoắc này chẳng lẽ muốn đưa cậu về sao! Sẽ chết mất!

"Không về! Trừ việc đến trường, Hoắc Từ Tiêu ở đâu tôi sẽ ở đó!" Giọng nói lanh lảnh của Lạc Bắc Thời vang vọng khắp phòng khách.

Bác Trần được âm thanh cao vυ't này làm cho vui mừng khôn xiết, ông ấy không ngờ mợ chủ lại không nỡ xa cậu chủ nhà mình như vậy!

Tuy không biết nguyên nhân cụ thể là gì, nhưng dù sao cũng là chuyện đáng mừng.

"Bác Trần, bác mang lên phòng cho tôi một ly nước cam được không ạ? Hôm nay tôi lên đó có thể sẽ không xuống nữa." Lạc Bắc Thời nhìn vẻ mặt của quản gia, cảm thấy mình vừa hiểu lầm ý của quản gia rồi.

"Vâng thưa mợ chủ, vậy, bữa trưa và bữa tối mang lên cho cậu luôn nhé?"

"Đúng rồi, bác Trần, giúp tôi cử vài vệ sĩ đến nhà họ Lạc lấy sách vở và giấy tờ của tôi về, những đồ vật khác trong phòng thì thu dọn hết, vứt ra bãi rác thiêu hủy đi ạ."

Lạc Bắc Thời biết bây giờ nhà họ Hoắc cần cậu để xung hỉ, mấy yêu cầu không quá khó như này chắc chắn họ sẽ đồng ý với cậu.

"Vâng, mợ chủ còn gì dặn dò nữa không ạ?" Bác Trần nở nụ cười ôn hòa, không hề có chút nào mất kiên nhẫn.

Lạc Bắc Thời: "Không, cảm ơn bác."

Từ tối qua đến giờ, còn chưa gặp chồng thực vật của mình nữa.

"Ký chủ, cuối cùng cậu cũng lên lầu gặp chồng của cậu rồi! Thống Thống tôi đây đã chờ không nổi nữa!" Giọng nói trẻ con của hệ thống vô cùng kích động.

Lạc Bắc Thời bắt đầu nghi ngờ, hệ thống này rốt cuộc là của cậu, hay là của Hoắc Từ Tiêu vậy.

Nhưng nói là của Hoắc Từ Tiêu cũng không sai, dù sao cũng là hệ thống nhân vật phản diện vả mặt nhân vật chính mà.