[Thống thống! Mau ra đây! Bác Trần sao thế này! Tôi phải làm sao bây giờ!]
[Ký chủ! Nhanh lên, yêu cầu sau này không cần ai khác chăm sóc chồng cậu nữa! Nhiệm vụ hàng ngày của cậu là massage cho người chồng thực vật đấy!] Hệ thống lo lắng hét lên.
“Cái kia, bác Trần, bác đừng khóc nữa! Shh..." Bị hệ thống giục giã, Lạc Bắc Thời cũng sốt ruột theo, đầu cậu còn đang đeo dụng cụ cố định, tối qua ngã đập đầu, còn bị trật cổ, đầu mà cử động một cái là đau.
"Hiện tại tôi có một yêu cầu, mong bác nghe xong đừng quá ngạc nhiên, được không?"
Bác Trần vừa nghe thấy! Nhất thời từ đau buồn chuyển sang căng thẳng, mợ chủ sẽ không phải là muốn gặp cậu hai đấy chứ! Như vậy thì không được! Mợ chủ ngàn vạn lần đừng nói ra, ông chủ còn đang nghe lén đấy!
Với tâm trạng vô cùng lo lắng, bác Trần run rẩy lên tiếng: "Mợ chủ… Mời cậu nói."
"Tôi hy vọng sau này công việc massage và chăm sóc cho Hoắc Từ Tiêu... Tóm lại, lúc tôi ở đây, tất cả những việc này đều do tôi phụ trách.”
“Được không? Tôi muốn làm tròn nghĩa vụ của một người bạn đời, những thứ khác tôi có thể không đòi hỏi, duy nhất việc này thì không được." Lạc Bắc Thời vô cùng chân thành nói với ông ấy.
Bác Trần nghe xong trước tiên là thở phào nhẹ nhõm, sau đó vẻ mặt lại trở nên vô cùng khó xử: "Mợ chủ... Cậu không biết việc chăm sóc người khác vất vả đến mức nào đâu, e là cậu hầu hạ được nửa ngày là không chịu nổi nữa."
Lạc Bắc Thời cũng đoán được bác Trần sẽ nói như vậy, nhưng cậu vẫn không hề nao núng, giọng điệu kiên định như đang tuyên thệ: "Tôi sẽ không bỏ cuộc! Những thứ khác tôi có thể không cần, nhưng những việc này nhất định phải giao cho tôi!"
Đây chính là chuyện liên quan đến mạng sống và việc kiếm tiền của cậu! Ngăn cản cậu! Chính là muốn mạng của cậu đấy!
Bác Trần vẫn không yên tâm, dù sao đó cũng là cậu chủ mà ông ấy hết lòng yêu thương: "Mợ chủ, cậu cũng không phải là sinh viên chuyên ngành điều dưỡng, hơn nữa cậu còn đang đi học..."
[Thống thống! Phải làm sao bây giờ? Người ta nói đúng! Tôi lại không biết cái đó…] Lạc Bắc Thời nghe bác Trần nói xong có hơi do dự, nếu như chăm sóc Hoắc Từ Tiêu phản tác dụng...
[Ký chủ, không cần lo lắng, để không làm chậm trễ tiến độ, bây giờ tôi sẽ truyền vào não cậu [Bách Khoa Toàn Thư Chăm Sóc Người Thực Vật] và [Mười Kỹ Thuật Massage Cho Người Thực Vật.]
[Rrrr... Rrrr…] Trong đầu truyền đến một luồng điện tê dại.
Chưa kịp phản ứng, trong đầu Lạc Bắc Thời đột nhiên xuất hiện rất nhiều kiến thức xa lạ!
Lúc này, cậu lại một lần nữa cảm thán thế giới rộng lớn quả nhiên có đủ loại kỳ lạ, đây là hệ thống điểm danh với hệ thống vả mặt phản diện gì chứ! Rõ ràng là hack mà!
"Bác Trần không cần lo, tuy tôi không có chứng chỉ, nhưng sách vở và video về chăm sóc người thực vật tôi đều thuộc làu làu rồi, kỹ thuật massage tôi cũng học hết rồi. Nếu bác lo lắng về vấn đề thời gian, vậy tôi sẽ nghỉ học!"
Nhìn Lạc Bắc Thời có thái độ rất quyết tâm, bác Trần không khỏi thở dài, vị mợ chủ này thật sự khiến người ta trở tay không kịp.
Kể cả người ở đầu dây bên kia cũng không ngờ, Lạc Bắc Thời này vì chăm sóc Hoắc Từ Tiêu mà đến học cũng không muốn đi nữa, cứ như thể đặt Hoắc Từ Tiêu ở vị trí hàng đầu trong cuộc đời cậu vậy.
"Đồng ý với cậu ta đi." Giọng nói trầm ấm, sâu lắng như tiếng chuông cổ kính vang lên từ tai nghe bluetooth của bác Trần.
Sau khi nghe lời ông chủ, để chắc chắn thì bác Trần nói với Lạc Bắc Thời một câu cuối cùng: "Mợ chủ, xin cậu đợi một chút, lát nữa tôi sẽ mời giáo viên chuyên nghiệp đến để kiểm tra trình độ của cậu. Nếu cậu vượt qua bài kiểm tra thì trọng trách chăm sóc cậu cả liền được giao cho cậu ạ."
Lạc Bắc Thời đạt được kết quả mong muốn, vui muốn nhảy ra khỏi giường luôn!
Tại khu biệt thự cổ kính của nhà họ Hoắc ở phía nam thành phố
Ông cụ Hoắc nằm trên ghế xích đu, tay chậm rãi xoay chuỗi hạt gỗ hoàng đàn vàng.
Theo thông tin nhận được, trước đó Lạc Bắc Thời hoàn toàn không biết tối qua phải gả thay cho A Tiêu, sao lại học được những thứ này trước chứ?
Hơn nữa, dù gì Lạc Bắc Thời cũng lớn lên trong gia đình giàu có, mấy chuyện khổ cực này sao cậu chịu được?
Mí mắt hơi giãn ra của ông từ từ che đi đôi mắt sâu thẳm và đυ.c ngầu, nhắm mắt suy tư.
...