Phía Trước Có Năng Lượng Cao

Chương 1.2

Xung quanh có khoảng mười mấy người. Tống Thanh Tiểu cất cao giọng, hét lớn: “Ở đây không được phép gây rối, lập tức rời khỏi ngay!”

Lũ thiếu niên bị tiếng quát của cô thu hút, theo phản xạ quay đầu nhìn lại.

Mỗi người trong đám bọn họ đều có thân hình cao lớn, mạnh mẽ hơn cô. Cô mặc bộ đồng phục cảnh vệ trông thật nực cười trong mắt đám thanh niên ngổ ngáo này. Cả đám ngây người trong giây lát, rồi bật cười khinh bỉ:

“Cút đi!” Một tên thiếu niên với vẻ mặt dữ tợn cảnh cáo: “Đừng lo chuyện bao đồng!”

“Đây là Trường Diên Nhai, ngay cạnh chính là Đại học Khoa học Kỹ thuật của Thời gia…”

Bọn họ bắt đầu vây quanh cô. Cô cố gắng đứng thẳng lưng nhưng lại trông giống một con thỏ lạc vào giữa bầy sói.

Vì sự náo loạn này, một số xe cộ từ xa đã bị chặn lại.

Bên trong một chiếc xe màu đen ở giữa, một thanh niên hờ hững liếc mắt ra ngoài cửa sổ. Anh ta nhìn thấy cô gái nhỏ bị một đám thiếu niên hung hãn bao vây, có vẻ như sắp bị xé xác ngay lập tức.

Lẽ ra anh ta chỉ cần thản nhiên thu hồi ánh mắt. Từ bộ đồng phục cô gái đang mặc và tình huống trước mắt, anh ta có thể đoán ra được đại khái chuyện gì đang xảy ra.

Nếu không có gì bất ngờ, một cuộc đυ.ng độ đổ máu là điều khó tránh khỏi.

Anh ta vốn không phải kiểu người tò mò hay thích lo chuyện bao đồng. Anh ta nhận ra rõ ràng nỗi sợ hãi trong mắt Tống Thanh Tiểu nhưng hành động của cô lại hoàn toàn trái ngược với nỗi sợ đó.

Người phụ nữ ngồi đối diện anh ta trong xe cũng nhận ra ánh nhìn của anh ta, bèn liếc mắt theo hướng đó. Cô ta lười biếng duỗi cánh tay, rồi thản nhiên nhận xét:

“Cô gái này chết chắc rồi!”

Cô ta chắc chắn điều đó. Nhưng ngay giây tiếp theo, lại nghe thấy thanh niên kia lên tiếng:

“Du Kỵ, ra giải quyết chuyện phiền phức này đi.” Phía trước xe vang lên giọng đáp lại đầy cung kính, rồi cửa xe được mở ra. Người phụ nữ đối diện khẽ nhíu mày.

Cô ta đã đoán sai.

Cô ta nhìn thấy đám thiếu niên gây rối hoảng hốt bỏ chạy tán loạn dưới sự can thiệp mạnh mẽ của Du Kỵ.

Tống Thanh Tiểu mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, sắc mặt tái nhợt, trên gương mặt hiện rõ sự vui mừng sau khi may mắn thoát chết.

Người phụ nữ thu lại ánh mắt, nhìn về phía thanh niên bên cạnh. Khi cô ta hạ mi mắt xuống, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Tống Thanh Tiểu suýt gặp chuyện ngay trong ngày đầu tiên đi làm. May mắn thay, mọi thứ cuối cùng cũng được giải quyết ổn thỏa. Cô đã trải qua một ngày căng thẳng đến mức tim đập thình thịch nhưng ít ra không có bất kỳ đơn tố cáo nào.

Cả ngày trôi qua trong lo âu, mãi đến khi tan ca, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Trời đã tối đen khi cô trên đường về nhà. Không khí oi bức một cách lạ thường, dự báo thời tiết nói rằng hôm nay sẽ có mưa giông. Cô phải tranh thủ về trước khi trời đổ mưa. Cô không có tiền, nếu bị ướt mà đổ bệnh đối với cô đó sẽ là một phiền phức lớn.

Còn hai con hẻm nữa là về đến nhà. Sau khi trời tối, khu vực phía Tây thành phố rất nguy hiểm, cô bước nhanh hơn. Giữa không trung, tiếng sấm rền vang, mỗi lúc một lớn. Cơn mưa như muốn ập đến ngay tức khắc.

"Rầm!"

Một tia chớp xé toạc bầu trời, ánh sáng rọi xuống con hẻm tối đen như mực. Những hạt mưa to như hạt đậu trút xuống. Tống Thanh Tiểu chưa kịp giơ tay lên che đầu thì đã thấy một bóng người mặc áo mưa, đối diện tia sét, giẫm lên nước mưa mà bước tới.

Ở thời điểm này, tại nơi này, gặp một kẻ ăn mặc như vậy tuyệt đối không phải chuyện tốt. Bản năng mách bảo cô cúi đầu xuống. Gió mưa quất vào da thịt khiến cô rùng mình.

"Gã" mang đến một cảm giác âm u lạnh lẽo đến rợn người, còn có mùi tanh ngọt nhè nhẹ như mùi máu.

Cả người Tống Thanh Tiểu căng cứng. Bóng người đó càng lúc càng gần. "Gã" có thân hình cao lớn khiến con hẻm chật hẹp này càng trở nên bức bối, như thể không chừa cho cô bất kỳ đường lui nào.

Những ai dám đi một mình qua con đường này vào ban đêm tuyệt đối không phải hạng dễ đối phó. Cô cố thu mình lại, giảm sự hiện diện đến mức thấp nhất. Nhưng người kia vẫn tiếp tục tiến tới, khoảng cách giữa họ ngày càng thu hẹp. Khi gã sắp lướt qua vai cô, bàn tay siết chặt của cô vẫn chưa kịp nới lỏng thì giây tiếp theo, cô cảm nhận được cánh tay của gã nhấc lên.

Tống Thanh Tiểu lập tức có cảm giác như bị một con mãng xà khổng lồ siết chặt lấy cổ. Cô đưa tay ra định chặn lại nhưng ngay lúc đó, lưỡi dao trong tay gã lao thẳng về phía cổ họng cô.

Cô yếu ớt chẳng khác nào một con châu chấu không có sức phản kháng, đầu ngón tay chỉ vừa chạm được vào ngón tay thon dài của gã. Bàn tay gã bị nước mưa thấm ướt, lạnh lẽo đến mức không mang theo chút hơi ấm nào.

Ngón cái đang cầm dao hơi dùng sức khiến đốt ngón tay nhô lên nhưng cô chưa kịp suy nghĩ gì thì gã đã vặn cổ tay, lưỡi dao xoay một vòng, rõ ràng là muốn cắt đứt hoàn toàn sinh mệnh của cô.

Gã dường như rất tự tin vào nhát dao của mình. Một khi thành công, lập tức rút lui. Máu từ vết thương trên cổ họng cô phun ra thành từng dòng lớn, ngay lập tức bị mưa cuốn trôi.

Thân thể Tống Thanh Tiểu co giật dữ dội, trong cơn mưa giông, tia sét lại một lần nữa đánh xuống, chiếu sáng bóng lưng người đàn ông đó. Một góc áo mưa của gã bị gió hất lên.

Gã rời đi, khẽ ngâm nga một giai điệu nhẹ nhàng.

Dựa vào giọng điệu, đó là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi.

Người này là ai?

Tại sao lại muốn gϊếŧ cô?

Hàng loạt câu hỏi khiến đôi mắt cô trợn trừng.

Máu chảy không ngừng, đồng tử cô bắt đầu giãn ra.

Cô sắp chết sao?

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu cô.

Ngay sau đó, một câu hỏi vang lên như tiếng sấm trong đầu cô—

"Có muốn bước vào Thử Luyện của Thần không?"