Ánh Trăng Bất Diệt

Chương 3

---

Chương 3: Ánh trăng lặng lẽ soi người

Từ ngày đó, Tô Thanh bắt đầu quen với nhịp sống chậm rãi trong Nguyệt Hoa Cung.

Buổi sáng, nàng dậy sớm để dạo quanh khu vườn đào phía sau cung. Buổi chiều, nàng ngồi bên hồ ngọc, lặng lẽ gảy một khúc đàn cầm cũ kỹ được tìm thấy trong kho của cung. Còn buổi tối, khi ánh trăng trải dài trên Vân Sơn, nàng lại âm thầm quan sát bóng dáng bạch y nữ nhân cô độc đứng dưới gốc đào năm xưa.

Cứ như vậy, ngày qua ngày, mùa đông trên Vân Sơn dần trôi qua trong tĩnh lặng.

---

Tô Thanh không hiểu bản thân đã quen thuộc với sự hiện diện của Lâm Nguyệt từ bao giờ.

Ban đầu, nàng chỉ xem việc ở lại Nguyệt Hoa Cung là một cách để tạm lánh khỏi kẻ thù. Nhưng dần dần, mỗi ánh mắt lạnh lẽo, mỗi cử chỉ lặng lẽ mà Lâm Nguyệt dành cho nàng lại như từng sợi tơ mỏng, quấn chặt lấy tâm trí nàng.

Tô Thanh không phủ nhận, trong lòng nàng đã sinh ra một loại cảm xúc khác lạ.

Nhưng nàng sợ.

Sợ rằng mình chỉ là một kẻ lạc đường, bám víu vào sự yên bình tạm bợ này. Càng sợ hơn... thứ cảm xúc mơ hồ dành cho nữ nhân trước mặt là thứ tình cảm cấm kỵ không thể nói thành lời.

“Ngươi là ân nhân cứu mạng ta. Đến một ngày nào đó, ta rời khỏi đây, ân tình này, ta nhất định trả.”

Đó là lời Tô Thanh từng nói với Lâm Nguyệt.

Nhưng nàng không biết, ngay từ khoảnh khắc ấy, Lâm Nguyệt đã khẽ cười, nụ cười nhạt nhẽo ẩn giấu sự chua xót.

---

Mùa đông trôi qua, tuyết trắng tan dần, những cánh hoa đào lại nở rộ trên đỉnh Vân Sơn.

Lần đầu tiên, Tô Thanh chủ động bước vào phòng luyện kiếm của Lâm Nguyệt.

“Ta muốn học kiếm.”

Lâm Nguyệt thoáng ngạc nhiên, nhưng ánh mắt nàng nhanh chóng khôi phục vẻ thản nhiên thường ngày.

“Vì báo thù?”

Tô Thanh không phủ nhận.

“Phải.”

Lâm Nguyệt cười nhạt: “Nếu ngươi muốn dùng kiếm để báo thù, thì kiếm trong tay ngươi... mãi mãi không thể sắc bén.”

“Vậy ta nên làm gì?”

Lâm Nguyệt bước đến gần, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước trong đêm:

“Học kiếm... không phải để gϊếŧ người, mà là để bảo vệ người trong lòng ngươi.”

Tô Thanh sững sờ.

Bảo vệ sao?

Nàng đã sớm mất đi người thân, mất đi tất cả. Ai là người mà nàng muốn bảo vệ?

Nhưng khoảnh khắc này, khi đối diện với ánh mắt Lâm Nguyệt, trái tim Tô Thanh bỗng chốc rung lên một nhịp.

Có lẽ... nàng đã tìm thấy câu trả lời.

---

Kể từ ngày đó, Lâm Nguyệt bắt đầu dạy kiếm cho Tô Thanh.

Từ đường kiếm cơ bản nhất, đến bộ pháp di chuyển trên tuyết mà không lưu lại dấu vết. Mỗi đêm, dưới ánh trăng bàng bạc, bóng dáng hai nữ nhân lặng lẽ đối chiêu trong khu rừng đào trở thành khung cảnh quen thuộc của Nguyệt Hoa Cung.

Lâm Nguyệt là một người thầy nghiêm khắc, thậm chí có phần lạnh lùng.

Mỗi lần Tô Thanh lơ là, nàng không ngần ngại hạ kiếm xuống cổ nàng, buộc nàng phải tập trung vào từng động tác, từng hơi thở.

Tô Thanh từng nghĩ mình sẽ không chịu nổi áp lực. Nhưng rồi nàng dần hiểu, phía sau sự nghiêm khắc ấy là sự bảo vệ thầm lặng mà Lâm Nguyệt không hề nói ra.

---

Một đêm trăng tròn, Tô Thanh mệt mỏi ngồi tựa lưng vào gốc đào sau buổi luyện kiếm.

“Lâm Nguyệt... ta hỏi ngươi một câu, ngươi nhất định phải trả lời thành thật.”

Lâm Nguyệt nhàn nhạt đáp: “Ngươi hỏi đi.”

“Rốt cuộc... vì sao ngươi lại cứu ta hôm đó?”

Lâm Nguyệt thoáng dừng lại, ánh mắt như phủ một tầng sương mỏng.

“Ngươi giống một người.”

Tô Thanh sững sờ: “Ai?”

“Người ta từng yêu.”

Trái tim Tô Thanh như bị một lưỡi dao vô hình cứa qua.

Hóa ra, sự bảo vệ này, sự quan tâm này... chẳng qua là vì nàng giống một người đã khuất trong lòng Lâm Nguyệt sao?

Nàng khẽ cười, nhưng trong lòng dâng lên một nỗi chua xót không thể nói thành lời.

Tô Thanh đứng dậy, quay lưng bước đi.

Lâm Nguyệt không ngăn cản. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn bóng dáng gầy gò của nữ tử ấy khuất dần trong màn đêm.

---

Từ đêm đó, Tô Thanh bắt đầu giữ khoảng cách với Lâm Nguyệt.

Nàng không còn chủ động tìm nàng, cũng không còn âm thầm quan sát nàng dưới ánh trăng như trước.

Nhưng, lòng người sao có thể khống chế?

Càng muốn rời xa, trái tim lại càng đau đớn.

---

Một đêm mưa lớn, Tô Thanh không ngủ được, liền bước ra ngoài dạo trong vườn đào.

Bất ngờ, nàng nhìn thấy một bóng dáng bạch y quen thuộc ngồi một mình bên hồ ngọc.

Lâm Nguyệt lặng lẽ uống rượu, từng ngụm rượu cay xé họng, nhưng ánh mắt lại đầy đau thương và cô độc.

Tô Thanh khẽ bước đến, không kìm được mà cất tiếng hỏi:

“Lâm Nguyệt... rốt cuộc ngươi đang trốn tránh điều gì?”

Lâm Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hoe vì men rượu.

“Nếu ngươi không muốn ở đây, ta không ép. Nhưng nếu ngươi muốn rời khỏi ta, ta tuyệt đối không cho phép.”

Tô Thanh khẽ run.

“Vì sao?”

Lâm Nguyệt cười nhạt, một nụ cười đầy bi thương:

“Vì ngươi... không còn giống người ấy nữa.”

“Vậy ta là ai trong lòng ngươi?”

Lâm Nguyệt không đáp, chỉ đưa tay khẽ chạm vào gò má Tô Thanh.

“Sao ta lại quên mất... ngươi vốn là Tô Thanh, không phải ai khác.”

Cơn mưa lạnh lẽo rơi trên người họ, nhưng trái tim lại nóng bỏng đến mức thiêu đốt.

Lúc này, Tô Thanh mới hiểu, thứ mà Lâm Nguyệt muốn giữ lại... không phải là một cái bóng trong quá khứ.

Mà là chính nàng.

---

Từ đêm đó, khoảng cách giữa hai người dần xóa bỏ.

Họ không nói nhiều, không cần những lời hứa hẹn.

Chỉ cần một ánh mắt, một cái chạm tay, đã đủ hiểu lòng đối phương.

Tình cảm như dòng nước, chậm rãi thấm vào tim, không thể khống chế, cũng không thể buông tay.

---

Hết chương 3

---