Ánh Trăng Bất Diệt

Chương 2

---

Chương 2: Bông hoa dưới băng tuyết

Trong bóng tối tĩnh lặng của Nguyệt Hoa Cung, ánh trăng bàng bạc len qua những tấm màn mỏng, rọi xuống người đang nằm trên giường. Tô Thanh khẽ mở mắt, cảm nhận cơn đau âm ỉ lan khắp cơ thể. Vết thương do kiếm để lại còn nhức nhối, nhưng điều khiến nàng khó chịu hơn là sự im lặng đến lạnh lẽo bao trùm nơi này.

Căn phòng trang nhã, không hề xa hoa nhưng lại mang theo một vẻ u tịch khó tả. Nàng không biết bản thân đã ở đây bao lâu, cũng không biết người đã cứu mình là ai. Chỉ nhớ đêm hôm đó, khi nàng gần như kiệt sức giữa rừng đào, một nữ nhân bạch y xuất hiện, kiếm trong tay lạnh lẽo như ánh trăng.

Cửa phòng khẽ mở.

Lâm Nguyệt bước vào, tay cầm một chén thuốc còn bốc khói. Ánh mắt nàng lạnh nhạt, không chút dao động khi nhìn Tô Thanh.

“Uống đi.”

Giọng nói nhàn nhạt, không mang theo chút hơi ấm nào.

Tô Thanh do dự một lúc rồi cũng vươn tay đón lấy chén thuốc. Đôi tay nàng run rẩy, không biết vì cơn đau hay vì sự căng thẳng khi đối diện với người trước mặt.

“Vì sao... lại cứu ta?” Tô Thanh cất giọng khàn khàn, đôi mắt chứa đầy nghi hoặc.

Lâm Nguyệt không trả lời ngay. Nàng lặng lẽ quan sát nữ tử đang ngồi trên giường, dung nhan tiều tụy nhưng ánh mắt lại kiên cường đến lạ.

“Không có lý do.”

Nói xong, nàng quay người rời đi, không để lại bất kỳ lời giải thích nào.

Tô Thanh sững người.

Nàng không hiểu.

Không ai trong giang hồ làm điều gì mà không có mục đích. Nếu không phải vì danh, thì là vì lợi. Nhưng nữ nhân này... lại lạnh lùng và khó đoán như băng tuyết trên Vân Sơn, khiến Tô Thanh không thể nhìn thấu.

---

Những ngày sau đó, Tô Thanh ở lại Nguyệt Hoa Cung, nhưng lòng nàng lúc nào cũng bất an.

Nguyệt Hoa Cung nằm trên đỉnh Vân Sơn, bốn bề mây mù bao phủ, tách biệt hoàn toàn với giang hồ. Nơi đây chỉ có một vài đệ tử trung thành theo hầu, không ai nói cười, không ai dám đến gần Lâm Nguyệt.

Còn Lâm Nguyệt, nàng như một vị thần cai quản chốn băng tuyết này, cô độc và lạnh lẽo đến đáng sợ.

Tô Thanh từng thử hỏi những đệ tử trong cung về quá khứ của Lâm Nguyệt, nhưng không ai dám nhắc đến. Chỉ có một tin đồn truyền lại:

“Cung chủ Lâm Nguyệt đã từng yêu một người, nhưng người đó phản bội nàng. Kể từ đó, trái tim của nàng đã chết theo ánh trăng trên Vân Sơn.”

Tô Thanh nghe xong liền cười nhạt.

Yêu?

Trong thế giới đầy ân oán và chém gϊếŧ này, tình yêu chỉ là thứ yếu đuối, là con dao tự đâm vào tim mình.

Nàng đã thề, trái tim này chỉ dành cho thù hận.

---

Một tháng trôi qua.

Vết thương của Tô Thanh dần lành lại, nhưng nàng không hề có ý định rời khỏi Nguyệt Hoa Cung.

Không biết là vì sự bảo vệ an toàn, hay vì một lý do nào khác mà ngay cả bản thân nàng cũng không rõ.

Đêm hôm ấy, ánh trăng trải dài khắp khu vườn đào phía sau Nguyệt Hoa Cung. Tô Thanh lặng lẽ bước ra ngoài, ngắm nhìn những cánh hoa rơi lả tả trong gió.

Giữa không gian tĩnh mịch, nàng vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

Lâm Nguyệt đứng dưới gốc cây đào, tà áo trắng khẽ bay trong gió, ánh mắt xa xăm như đang đuổi theo một hồi ức cũ kỹ.

Tô Thanh dừng bước, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Nàng từng nghĩ Lâm Nguyệt là một người tàn nhẫn, vô tình. Nhưng lúc này, bóng dáng cô độc của nàng lại khiến Tô Thanh cảm thấy... đau lòng.

“Cung chủ... Ngươi đang nhớ ai sao?”

Lâm Nguyệt không quay đầu lại, chỉ đáp nhẹ:

“Ngươi quá tò mò rồi.”

“Ta chỉ muốn biết, người như ngươi... cũng biết đau lòng sao?”

Lâm Nguyệt khẽ cười, nụ cười nhạt nhẽo như ánh trăng lạnh.

“Người trong giang hồ, ai cũng có vết thương trong lòng. Chỉ là... ta giỏi che giấu hơn những kẻ khác.”

Tô Thanh im lặng.

Khoảnh khắc này, nàng nhận ra, Lâm Nguyệt không hề vô tình như vẻ ngoài. Nàng cũng từng yêu, từng hận, và cũng từng đánh mất thứ gì đó quý giá đến mức không thể quên.

“Ngươi... thực sự định giam mình mãi trên đỉnh Vân Sơn này sao?”

“Ta không cần giang hồ.”

“Nhưng... giang hồ sẽ không buông tha ngươi.”

Ánh mắt Lâm Nguyệt thoáng lóe lên sát khí.

“Vậy thì để bọn họ thử xem.”

Tô Thanh rùng mình.

Nữ nhân này... thật sự không sợ bất cứ thứ gì.

Trong lòng bỗng dâng lên một loại cảm xúc kỳ lạ, như sự ngưỡng mộ, nhưng lại xen lẫn một chút đau lòng.

Nàng không biết từ khi nào, mình đã bắt đầu để ý đến nữ nhân băng lãnh này.

Có lẽ... là từ đêm đó, khi nàng được Lâm Nguyệt cứu khỏi bọn sát thủ.

Hoặc có lẽ... là từ ánh mắt lạnh lẽo nhưng cô độc của nàng, đã chạm vào nơi sâu nhất trong trái tim đầy tổn thương của Tô Thanh.

---

Kể từ hôm ấy, Tô Thanh không còn trốn tránh Lâm Nguyệt nữa.

Nàng lặng lẽ theo sau Lâm Nguyệt, quan sát và lắng nghe.

Lâm Nguyệt không đuổi nàng đi, cũng không tỏ ra khó chịu.

Giữa hai người, không có lời nói, không có hứa hẹn, nhưng dường như... một sợi dây vô hình đã dần hình thành.

Giống như một bông hoa nhỏ, đang nở rộ dưới lớp băng tuyết lạnh lẽo của Vân Sơn.

Chậm rãi.

Nhẹ nhàng.

Và không thể ngăn cản.

---