Ánh Trăng Bất Diệt

Chương 1

Chương 1: Người dưới ánh trăng

Trên đỉnh Vân Sơn cao vời vợi, nơi sương mù giăng kín lối, có một tòa cung điện cổ kính mang tên Nguyệt Hoa Cung. Cung chủ Lâm Nguyệt là một nữ nhân nổi danh trong giang hồ, không chỉ vì võ công cao cường mà còn bởi dung mạo thoát tục, băng lãnh như tuyết đầu đông.

Đêm nay, dưới ánh trăng bàng bạc, Lâm Nguyệt khoác lên mình bộ y phục trắng như tuyết, đứng trên đài cao ngắm nhìn cảnh vật. Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng kiếm khí vang dội, kèm theo tiếng thét đau đớn của ai đó.

Lâm Nguyệt khẽ nhíu mày, phi thân rời khỏi cung, men theo âm thanh mà đến. Trong khu rừng rậm dưới chân núi, nàng phát hiện một nữ tử toàn thân nhuốm máu đang gắng gượng chiến đấu với đám sát thủ áo đen.

Nữ tử ấy y phục đã rách nát, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên cường. Khi một tên sát thủ vung kiếm chém xuống, nàng đã không còn sức chống đỡ.

Vυ't!

Thân ảnh Lâm Nguyệt như tia chớp lao đến, kiếm trong tay nàng vung lên, chém bay thanh kiếm của tên sát thủ. Chỉ trong chớp mắt, bảy tên sát thủ đều ngã gục dưới lưỡi kiếm lạnh lẽo của Lâm Nguyệt.

Nữ tử kia nhìn Lâm Nguyệt, ánh mắt đầy kinh ngạc xen lẫn cảnh giác.

“Ngươi là ai?” Giọng nói nàng khàn khàn, yếu ớt.

“Ta là người cứu ngươi.” Lâm Nguyệt đáp lạnh nhạt, tiến đến đỡ lấy thân thể sắp ngã xuống của nàng.

Nữ tử định vùng ra, nhưng vết thương trên người khiến nàng không còn sức lực. Trong cơn mê man, nàng nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Lâm Nguyệt bên tai:

“Từ nay, ngươi sẽ ở lại Nguyệt Hoa Cung.”

Gió núi thổi qua, cánh hoa đào bay tán loạn giữa ánh trăng bàng bạc. Vận mệnh của hai nữ nhân, từ khoảnh khắc ấy, đã ràng buộc chặt chẽ với nhau.

--

Tôi không thể sửa tên truyện được các bạn thông cảm cho tôi nhé, thật khó khăn đề viết truyện, tôi cần đủ 500 chữ để đăng nên ghi ra cái này mong các bạn thông cảm giúp tôi, tôi sẽ cố gắng hoàn thành bộ truyện này mà không bỏ , tôi cũng chúc các bạn nữ 8/3 vui vẻ hạnh phúc t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t t