Lương Chúc: Ta Yêu Mã Văn Tài

Chương 4

Từng khóe mắt, lông mày của hắn đều biểu lộ ra ý cự tuyệt, lại do bị bệnh đã lâu mà thanh âm có chút nghẹn ngào, bớt đi vài phần sắc bén.

Nếu là nữ tử bình thường, nếu đêm tân hôn mà bị phu quân đối đãi như thế, chỉ sợ đã sớm che mặt rời đi.

Lục Trăn mặt không đổi sắc, chỉ cảm thấy hắn ngoài mạnh trong yếu, dù hắn nói gì cũng đều không để ý.

Nàng tới gần Mã Văn Tài, ngồi xuống mép giường rồi nhẹ giọng nói: “Chàng sợ lây bệnh cho ta đúng không?”

Hắn nghiêng mắt nhìn nàng, trong lòng hừ lạnh một tiếng, nàng được tính là gì? Đáng giá để ta lo lắng sao?!

Lục Trăn nhìn vẻ mặt của hắn, bỗng nhiên cười nói: “Ta nghe nói, bát tự của ta đối với chàng rất có lợi, có lẽ nếu chúng ta ở gần nhau thì bệnh tình của chàng cũng sẽ nhanh tốt lên”

Nàng thật to gan! Hắn trong lòng khó chịu, nhưng vì suốt ngày ốm đau trên giường nên không đủ sức đẩy nàng ra.

Lục Trăn nghiêng người dựa vào mép giường, dần dần cảm thấy buồn ngủ.

Mã Văn Tài sau khi giằng co với nàng cũng không khỏi cảm thấy mệt mỏi, tinh thần cũng dần không chống đỡ nổi.

Hắn dời tầm mắt, quay đầu đi không liếc qua nàng dù chỉ một cái. Nghĩ dây dưa cùng nàng cũng chỉ thêm hao tâm tốn sức, hắn cũng nhắm mắt ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lục Trăn liền đi bái kiến Mã Thái Thủ, còn Mã Văn Tài thì vẫn còn chưa tỉnh dậy.

Mã phu nhân mất sớm, phu nhân mới vào cửa cũng chỉ cần an phận thủ thường ở hậu viện là được, Mã Thái Thủ nói về nàng về sau cũng không cần phải bái kiến mỗi ngày mà chỉ cần chiếu cố tốt cho Mã Văn Tài là được.

Nói xong liền cùng nàng đi thăm Mã Văn Tài.

Vừa mới vào phòng, có lẽ là nghe thấy động tĩnh nên Mã Văn Tài mở bừng mắt.

Lục Trăn tiến lên dìu hắn ngồi dậy, Mã Văn Tài theo bản năng muốn tránh né, trên mặt cũng lộ ra vài phần cự tuyệt.

Mã Thái Thủ thấy thế liền nói: “Văn Tài, nếu đã thành thân, con phải đối xử thật tốt với người ta”

Lục Trăn thấy sắc mặt hắn không tốt liền thay hắn giải vây, “Phu quân hắn…”

Mã Văn Tài nhíu màu, không vui cắt đứt lời nàng nói: “Đừng gọi ta như vậy!”

Mã Thái Thủ liếc mắt nhìn Lục Trăn một cái, dù gì thì nàng cũng con dâu Mã gia cưới hỏi đàng hoàng, nhíu mày thấp giọng nói: “Văn Tài!”

Mã Văn Tài nhìn ánh mắt của phụ thân, giọng điệu rõ ràng suy yếu hơn “Con còn chưa tới cửa đón dâu… Hơn nữa cũng chưa bái thiên địa cùng nàng, nàng sao có thể tính là thê tử của con được”

Chờ con hết bệnh, những thứ đó lại làm thêm một lần nữa”

“Không cần, Mã Văn Tài con kiếp này chỉ nhận định một thê tử duy nhất là Chúc Anh Đài”

Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, không sợ nàng không yêu ta, không sợ nàng đã không còn trên nhân thế, trên đời này dù có ngàn vạn nữ tử thì trong lòng hắn cũng chỉ chứa mỗi một Chúc Anh Đài…