Lương Chúc: Ta Yêu Mã Văn Tài

Chương 3: Thành thân

Ngày thành thân, tân lang lại không thể tham dự, Lục Trăn đành phải bái đường một mình, rất nhanh nghi thức đã được hoàn thành.

Màn đêm buông xuống, Lục Trăn được hỉ nương dẫn đến phòng tân nương, dọc hành lang treo đầy chữ hỷ cùng đèn l*иg đỏ thẫm, ánh đèn hắt lên làm mặt nàng dường như cũng ánh lên một tầng ửng đỏ. Càng tới gần cửa phòng, ngực nàng càng đánh trống liên hồi, giống như có thứ gì không không kiềm chế được muốn thoát ra…

Đi vào cửa, nhìn xuyên qua tấm hồng sa liền thấy đối diện cửa có bày biện một bàn thờ bằng tử đàn cao khoảng một thước, ở trên có một lư hương bằng gốm, ở giữa treo bức vẽ một nữ tử tươi cười dễ gần nhưng trong ánh mắt lại có phần u sầu, trên bức vẽ có một câu thơ trích từ Kinh Thi trung 《 gió nam 》.

Lục Trăn lẩm bẩm trong đầu mấy câu thơ “Mẫu thị thánh thiện, ta vô lệnh người”, cảm thấy có chút kinh ngạc, nhưng đúng lúc này hỉ nương cùng thị tỳ hầu hạ cũng đã ngồi xuống bàn, nàng cũng không tiện nghĩ thêm.

Mã Văn Tài nằm trên giường, hai mắt nhắm chặt không có phản ứng gì, bọn hạ nhân tất nhiên là không dám gọi hắn dậy, sau khi hành lễ với nàng thì lặng lẽ rời đi.

Lục Trăn tự biết có lẽ đêm nay sẽ không có ai đến vén hỷ khăn cho nàng, thế nên nàng liền tự mình giơ tay vén lên.

Nàng quay đầu nhìn hắn, ánh nến trên bàn long phượng vẫn chưa tắt, hắt vào vẻ mặt hắn.

Nàng thở dài trong lòng, lần cuối cùng thấy hắn là lúc hắn mặc bộ cát phục màu đỏ, vừa khí phách vừa hăng hái nghênh thú Chúc Anh Đài vào cửa, ai mà đoán được sau đó lại nhiều sự việc xảy ra như thế?

Hiện tại nhìn thấy hai mắt hắn nhắm nghiền, khẽ cau mày, tựa hồ trong lúc ngủ cũng luôn phải duy trì trạng thái phòng bị.

Lần này hắn bị bệnh không biết là muốn trừng phạt nàng, hay cuối cùng vẫn là trừng phạt chính hắn.

Trong lòng nàng thoáng buồn bã, chỉ nghĩ rằng nàng tình nguyện để hắn thành thân cùng Chúc tiểu thư, hai người chung sống hạnh phúc còn hơn là nhìn thấy bộ dáng ảm đạm của hắn hiện giờ…

Nàng tự tay tháo xuống từng món trang sức, sau khi rửa mặt thì nhẹ nhàng đi đến mép giường.

Mã Văn Tài vốn đã tỉnh từ lâu, chỉ là không muốn lúc mở mắt ra phải đối diện với cảnh hôn nhân hoang đường như thế này, dù cho hắn đã kháng cự bao nhiêu lần thì vẫn không thể tránh được việc phải cưới người khác…

Hắn tuy nhắm mắt nhưng vẫn mơ hồ cảm thấy nàng đang tới gần, bỗng chốc mở mắt ra, nhìn nàng chằm chằm giống như thợ săn nhìn con mồi

“Ai cho phép nàng lại gần đây, đi ra ngoài!”